Trang

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

NGHĨ SÁNG SUỐT, GHI RÕ RÀNG KHI CÒN CÓ THỂ…

Tôi: Diệp Thế Thoại, tuổi Quý Tỵ (Giấy khai sinh ghi ngày 10/02/1954). Nguyên quán Mỹ Thành, Hòa Mỹ, Tây Hòa, Phú Yên. Trú quán Phú Thứ, Hòa Bình 2, Tây Hòa ,Phú Yên. Tốt nghiệp Sư Phạm Quy Nhơn năm 1974 và dạy học tiểu học tại Phú Yên từ tháng 10/1974 liên tục cho đến nay (đã học bổ túc bằng Đại học SP Hà Nội vào năm 1999) Tiền sử bệnh tật: không có bệnh. Vào ngày 18/11/2011 cơ thể mỏi mệt, sốt, choáng váng… mua thuốc thông thường uống nhưng không khỏi mà vẫn tiếp tục chữa đơn giản. Vào ngày 19/11/2011 sau khi dự Tọa đàm Kỷ niệm ngày NGVN thấy cơ thể quá mỏi mệt nên không thể dự tiệc liên hoan với đồng nghiệp được mà xin phép về nhà đi khám bệnh. Kết quả khám siêu âm chẩn doán của BV Phú Thứ là bị U gan phải. BV huyện chuyển lên BV tỉnh chẩn đoán y bệnh và tiếp tục chuyển tôi lên BV Chợ Rẫy TP HCM chữa trị. Sau khi trải qua đầy đủ các bước khám, xét nghiệm máu, chụp phim và CT Gan, các BS khoa U gan hội chẩn cho nhập viện điều trị. Sau 1 đêm không ngủ trên giường bệnh khoa U gan BV Chợ Rẫy, qua tiếp xúc thực tế, tìm đọc thông tin từ nhiều phía, nhất là thông tin của người đồng bệnh tại chỗ và 1 thứ thông tin “khôn ngoan” từ trong thần trí của mình lúc 0 giờ…tôi đã tự quyết định xuất viện về nhà chữa trị theo phương pháp cổ truyền (một QĐ hoàn toàn không bình thường đối với tất cả mọi người lúc ấy). ThS.BS Võ Hội Trung Trực, P Trưởng Khoa điều trị U gan BV Chợ Rẫy ghi vào giấy xuất viện số 108902 của tôi : Chẩn đoán U gan đa ổ P, T chưa rõ bản chất , AFP: 14.5 ng/mg UG 114339 (khối U 6cm, bệnh nhân không đồng ý sinh thiết gan và tự xin xuất viện). Lúc 17 giờ ngày 24/11/2011 tôi và vợ con xách tư trang ra bến xe Miền Đông lên xe về nhà trong tâm trạng rất của riêng mình! Xét về mặt bệnh lý và sức khỏe cho phép lúc này thì thời gian sống của tôi không còn được bao lâu nữa nên vội tranh thủ ghi lại nơi đây đôi điều gọi là “ Nghĩ sáng suốt, ghi rõ ràng khi còn có thể ” dể trước hết là cho mình thực hiện đúng điều mình tự nghĩ tự ghi cũng như nói lên một vài ước muốn của mình đối với mọi người trong thời gian “ngắn ngủi” còn lại: 1/ Tự mình xem cái chết là quy luật nên không bi quan, sợ hãi, cố níu kéo trong nuối tiếc. 2/ Trước mắt tự xem như mình là người không có bệnh gì cả ( muốn vậy phải dùng nghị lực để chiến thắng những nghịch cảnh trần gian từ mọi phía!). 3/ Thực hiện triệt để: Lạc quan, yêu đời, yêu người… cố không để ý đến mọi vấn đề phức tạp vốn dĩ của cuộc sống để tránh làm tổn thương tâm lý và bệnh lý của mình . Thường xuyên uống thuốc theo kinh nghiệm dân gian và tự tạo điều kiện để được tiếp tục làm việc, nghỉ ngơi, dinh dưỡng… hợp lý (không đòi hỏi bất cứ sự phục vụ nào để được thỏa mãn nhu cầu này để khỏi cảm thấy khó chịu). 4/ Không tiếp nhận sự thương hại, ban phát có điều kiện bất cứ một thứ gì đó của mọi người để cá nhân khỏi phải mang ơn nơi trần thế (vì tôi là kẻ sắp chết). 5/ Xem mọi sự xúc phạm, cơ hội để để thể hiện sự tị hiềm trước một con người sắp chết của ai đó (xin lỗi nếu có!) là một việc làm bình thường của họ, không đáng để mình quan tâm dẫn đến ảnh hưởng đến chút “sức khỏe”còn lại của căn bệnh U gan. 6/ Xin mọi người thứ tha cho tôi mọi sự thiếu sót, sai trái từ lâu nay và ngược lại tôi cũng bỏ qua cho mọi người những gì tôi đã trót nghĩ không tốt về họ (!) 7/ Xin cám ơn tất cả mọi người đã, đang và sẽ quan tâm đến tôi. Xin cầu chúc mọi người luôn MẠNH KHỎE và HẠNH PHÚC. 8/ Tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng tôi sẽ không chết nếu Chúa chưa cần gọi tôi về mà vẫn còn muốn để tôi ở lại trần gian trong thân phận CON NGƯỜI! 9/ Đây là những lời “Nghĩ sáng suốt, ghi rõ ràng khi còn có thể…” của tôi trong tâm trạng của một con người sắp từ giã cõi đời và không bao giờ muốn nói năng, ghi chép gì nữa…(trừ trường hợp tôi được bình phục một cách diệu kỳ!) (15 giờ 31 phút ngày 26/11/2011. Tự ghi và đánh máy tại nhà riêng trong tình trạng sức khỏe xấu) Bản số:……Kính tặng:…………………………………….. DIỆP THẾ THOẠI (T.Diệp) Như một lời biết ơn

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

THƠ CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM (20/11/2011)


Sáng tác của Diệp Tú Anh HS lớp 6B trường THCS Nguyễn Tất Thành
(Đã được Ông nội chỉnh sửa)

Bài 1: ƠN THẦY

Cho em kiến thức vào đời
Và cho em được nên người mai sau
Ơn thầy biển rộng, sông sâu
Tuổi thơ cho đến bạc đầu không quên
Con đường hy vọng đi lên
Muốn cho hay chữ phải nên kính thầy
Tiếng thầy ấm áp còn đây
Tình thầy bóng mát rừng cây đời người!
Dâng lên thầy đóa hoa tươi
Mừng ngày Nhà giáo, niềm vui học trò
Sang sông nhớ mãi con đò
Áo cơm cha mẹ…thầy cô dắt dìu…
10/11/2011
Diệp Tú Anh

Bài 2: MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM - 20/11

“Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy”
Lời người xưa dạy còn đây
Làm sao quên được ơn thầy, thầy ơi!
Thầy đem kiến thức xây đời
Cho đàn em nhỏ nụ cười mùa xuân
Tuôỉ thơ trang giấy trắng ngần
Ê, a em tập đánh vần ê… a…
Vỗ tay bắt nhịp bài ca
Thầy cô là cả rừng hoa cuộc đời
Mừng ngày Nhà giáo nơi nơi
Tôn sư trọng đạo… ngàn lời tri ân…
10/11/2011
Diệp Tú Anh


ƠN THẦY

Thơ chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11
---------------------------------------------------------

ƠN THẦY

Từng trang giáo án âm thầm
Thầy ơi lặng lẽ trăm năm trồng người!
Nụ cười tô điểm cuộc đời
Một lời dạy bảo – ngàn lời yêu thương
Nắng hồng lóng lánh giọt sương
Thênh thang rộng mở con đường em đi
Ơn thầy mãi mãi khắc ghi
Trong tim biết nói những gì thầy ơi…
Dâng lên thầy đóa hoa tươi
Mừng ngày Nhà giáo - niềm vui học trò
Sang sông nhớ mãi con đò
Cơm cha áo mẹ, thầy cô vun trồng
Dâng lên thầy triệu đóa hồng
Cũng chưa nói được tiếng lòng học sinh
Ơn thầy, thắm nghĩa đậm tình
Thầy là ánh sáng bình minh của đời!
10/11/2011
Diệp Tú Anh - HS lớp 6B THCS Nguyễn Tất Thành

(Ông Nội sáng tác tặng)

CÒN ĐÂU…

Thơ: CÒN ĐÂU…
(Tưởng nhớ cô giáo Ngô Thị Kim Cúc, trường TH số 3 Hòa Mỹ Đông - thay lời Hồ Ngọc Hòa)


Em ở nơi nào, anh nhớ thương
Bảng đen, phấn trắng bụi còn vương
Nửa đường chia cách, sao đành vội
Đâu bóng hình em buổi tựu trường!

Nhớ lắm, ngày xưa lúc đợi chờ
Em là cô giáo dệt bài thơ
Cho đàn em nhỏ niềm vui lớn
Tô thắm mùa xuân những ước mơ

Bao mùa phượng nở rực sân trường
“Yêu nghề mến trẻ” thắm mùi hương
Dịu dàng nhịp bước chân quen thuộc
Em mãi là cô giáo mến thương!

Tiễn biệt mưa buồn chiều Vạn Lộc (*)
Nhạc sầu nức nở tiễn người đi
Trang giáo án còn thơm mùi mực
Đã ngàn năm một cõi đi về!

Mùa xuân đến muôn hoa khoe sắc
Sao riêng anh chọn đóa “vô thường”
Trước di ảnh thắm tình sư phạm
Sợi tóc nào bụi phấn còn vương!

Mãi mãi trường xưa vắng bóng em
“Yêu nghề mến trẻ” khắc vào tim
Bước đường đã chọn chưa đi hết
Giấc ngủ ngàn năm đã vội tìm!

Tháng 10/2011
T.Diệp
(*) thôn Vạn Lộc, xã Hòa Mỹ Đông

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Thơ xướng họa

Thơ xướng họa theo thư mời của bạn…
DIỆP THẾ THOẠI (Phú Thứ, Hòa Bình 2. Tây Hòa, Phú Yên – DĐ: 0985 870829)

Bài xướng: SUY TƯ
Có lẽ năm nay tập cuối cùng
Thôi đành bỏ lại cuộc vui chung
Tao nhân gát bút còn e ngại
Mặc khách treo nghiên cũng thẹn thùng
Mong ước “Thầy tôi” đừng hấp hối
Nguyện cầu “họp mặt” chẳng lâm chung
Để cho tâm trí đừng vương vấn
Nghĩa bạn, tình thầy trọn thủy chung!
NGUYỄN NGHĨA - 24-10-2011

Bài họa 1: VỮNG TIN
Sợ lắm người ơi chữ “cuối cùng”
Dẫu còn, dẫu mất vẫn vui chung
Câu thơ “Nghĩa trọng” sao e ấp
Nét chữ “Tài khinh” nỡ thẹn thùng (*)
Mấy tập “Thầy tôi” – niềm cảm mến
Đôi lần “họp mặt” – nỗi riêng chung (!)
Tình thơ còn sáng niềm tin cũ
Tri kỷ, tri âm giữ thủy chung!
(*) Lấy ý của thành ngữ” Trọng nghĩa khinh tài”
THẾ DIỆP - 28-10-2011

Bài họa 2: VÔ ĐỀ
Sống chữ “Vi nhân” sống đến cùng
Sống đời trọc phú hổ riêng chung
Sống trong nhân nghĩa đời trân trọng
Sống giữa bon chen phải thẹn thùng
Sống để làm giàu lo mất của
Sống mê hưởng lạc phụ tình chung
Sống còn mới biết là đang sống
Sống quý tình thơ giữ thủy chung!
THẾ DIỆP – 28-10-2011

Bài họa 3: VÔ ĐỀ
Chết bỡi sa cơ đến bước cùng
Chết rồi còn rớt lệ sầu chung
Chết ngoài biên ải nên công trạng
Chết giữa phòng the luống thẹn thùng!
Chết đấng anh hùng thanh sử rạng
Chết trang hào kiệt nỗi buồn chung
Chết mà cứ ngỡ như còn sống
Chết giữ niềm tin phút cánh chung!
THẾ DIỆP – 28-10-2011

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

BÀI THƠ GỬI THĂM BẠN CŨ

BÀI THƠ GỬI THĂM BẠN CŨ – thơ -Diệp Thế Thoại

Tôi viết bài thơ
Gửi thăm bạn cũ
Kể từ ngày chia tay ra trường
(Đã quá ba mươi sáu năm rồi nhỉ!) (*)
Cánh chim non tung bay khắp nẻo…
Con đò chiều rẽ bến sang sông…
Câu chuyện lửa tàn
Bài ca tạm biệt
Biết có còn không?
Trong gánh hành trang đôi vai nặng nặng
Nặng bước chân trần của người lữ thứ phương xa
Tóc trắng thời gian
Nhớ về dấu yêu ngày cũ:
Nhớ em Quảng Tín lộng gió Chùa Cầu
Nhớ em phố núi Pleiku môi hồng má đỏ
Nhớ em ngọt lịm nước dừa bát ngát Bồng Sơn…
Và mãi nhớ về em…
Bên bờ biển Qui Nhơn
Hát cho bạn bè nghe khúc tình ca từ cổ thành Quảng Trị! (**)
Thời giáo sinh vui buồn lẫn lộn
Phút chốc bỗng nhạt nhòa theo dấu tuổi hai mươi…
(Xẻ nghé tan đàn, đôi mắt cay xè, điệp khúc chia phôi !!!)

Tôi viết bài thơ
Thăm hỏi bạn bè tôi:
Ai mất, ai còn?
Ai đen da, ai trắng tóc?
Ai lòng rối như mớ bòng bong trong cổ kim suy tưởng (!)
Ai chễm chệ vinh quang trên tột đỉnh sang giàu (!?)…

Và từ trong tím ngắt hoàng hôn
Bồng bềnh khói sương của mái đầu tóc bạc
Của khúc ru buồn dĩ vãng
Xin hãy thắp lên ngọn nến hồng tình bạn
Để từ bốn phương trời
Bạn bè ta
hãy luôn nhớ về nhau…

29/9/2011
T.Diệp K11
(*) nói về khóa sinh khóa 11 (1972-1974)
(**) những từ “em” để gợi nhớ lại những kỉ niệm riêng tư khi còn học ở SPQN!

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

ÔNG XÃ CỦA TÔI - Tản mạn tiếng lòng (lời tự sự của bà xã) - DiệpThế Thoại


(Riêng tặng bà xã của tôi - người đã cho tôi còn có được riêng một góc trời để đọc, để viết và để thả hồn theo sợi khói buồn hiu… giữa chốn chợ đời náo nhiệt - T.Diệp)

Tôi thì không biết viết lách (vì trình độ có hạn!), nhưng cái “tình” chất chứa trong tôi thì rất là nhiều - nhất là cái “tình” đối với ông xã nhà tôi. Giả dụ như đến một ngày nào đó không xa trong cuộc trăm năm của kiếp người…mà anh thì mất, tôi thì còn lại cô đơn trong cái dáng liêu xiêu của bóng ngã về chiều thì…thì…thì …(cho phép tôi đừng nghĩ tiếp nữa, sợ lắm!), để tôi còn biết rằng ít ra trong lúc này đây tôi vẫn còn hiện hữu tôi là tôi (!).
Thật vậy, chữ nghĩa trên trang viết này không phải là tôi viết mà chính ông xã của tôi đang viết về tôi đấy! Tôi hiểu được rằng: ông xã tôi trong tôi, tôi trong ông xã tôi, đích thực là một tác phẩm vĩ đại mà Tạo hóa đã kiến tạo cho loài người tự thuở hồng hoang để duy trì và phát triển sự sống bền vững trên hành tinh này.
Ông xã tôi học Sư phạm Qui Nhơn khóa 11, ra trường nhận nhiệm sở ở Phú Yên, dạy tại trường Nam tiểu học Tuy Hòa từ tháng 10 năm 1974. Lúc ấy tôi còn là một cô học sinh lớp 9 trường Trung học Nguyễn Huệ (vì chiến tranh nên tôi học chậm mất 3 năm so với tuổi!). Không biết duyên số đưa đẩy thế nào mà ông xã tôi lại đem lòng yêu mến tôi và tôi cũng tự thấy lòng mình nao nao trong cuộc vần xoay định mệnh ấy…
Có một lần tan học sớm, bọn con gái chúng tôi liền đánh bạo đi bộ qua trường Nam tiểu học – nơi mà ông xã tôi đang dạy học (trường Nguyễn Huệ cũng ở gần đó). Rón rén bước chân dạo một vòng qua các dãy phòng học để tìm (!?!). Và đây rồi, tôi và cả bọn con gái cùng đứng nép bên cánh cửa sổ để nhìn cho kỹ vào bên trong một phòng học…Anh đứng đó trên bục giảng với dáng vẻ trang nghiêm mà gần gũi, giản dị mà phong độ…Cái dáng vẻ “tiền hậu như nhất” đó của anh từng đắng ngọt, thủy chung đi cùng tôi đã hơn 36 năm trời. Bỗng một chuỗi cười reo hồn nhiên của học trò trong lớp đã kéo chúng tôi trở về thực tại. Bọn con gái chúng tôi bước thấp bước cao ù té chạy ra cổng, bỏ lại sau lưng một khoảng trống vắng xuyến xao của buổi chiều mưa bụi cuối thu, còn riêng tôi thì cũng đã bỏ lại nơi này cả một nỗi niềm bâng khuâng của mối tình đầu (!)
Ngày hôm sau, anh chạy xe đến nhà tôi trong dáng vẻ “bâng khuâng” và chẳng chút rụt rè gì, tỉnh bơ tặng tôi một bài thơ cũng có tựa đề là “bâng khuâng”

…Bỗng dưng em đến bên khung cửa
Lớp học chiều nay quá thô sơ
Lũ trẻ reo mừng như chị đến
Mà riêng anh thì thật chẳng ngờ…

Kiếp trước Tổ tiên ở chẳng hiền
Nên trời bắt anh làm giáo viên
Làm công việc chăn đàn em nhỏ
Mà trong tay không được chút quyền
…………
Chiều nay vào lớp buồn chi lạ
Trong lòng còn mang nhiều xót xa
Bước đường đời băn khoăn nghìn nẻo
Mà lũ học trò cười tươi như hoa

Em đến thăm anh buổi chiều nay
Trong khi bên ngoài có mưa bay
Anh đã làm thầy như em thấy
Không hiểu rồi đây có đổi thay!
(Trích bài Bâng khuâng – thơ T.Diệp)
Bài thơ này thì hơi dài nhưng không thuộc loại dài dòng. Tôi có nhận xét là anh thấy gì thì viết nấy, viết rất là đúng thực tế, đọc lên nghe êm êm, hay hay…nhưng giả như anh không có được 4 câu thơ cuối cùng để kết thúc cái nỗi niềm “bâng khuâng” ấy thì có lẽ chiếc thuyền tình của tôi sau đó vẫn cứ còn muốn bồng bềnh trên sóng nước, chầm chậm trôi đến miền viễn xứ để ngắm nhìn “biển rộng trời cao”, chứ chưa bao giờ lại chịu “neo đậu bến quê”(!). Khổ thơ cuối ấy tôi đã thuộc lòng và mãi trân trọng bên mình như là một bảo chứng của tình yêu từ đó đến giờ:
…Nhưng cám ơn em - chiều nay
Đã cho anh đầy ý nghĩa một ngày
Vẫn biết tình ta theo ý Chúa
Nên lòng rộn rã những men say!
(Trích bài Bâng khuâng – thơ T.Diệp)
Tháng năm chồng chất tuổi đời, nặng nợ áo cơm, nhưng trong tôi anh vẫn chưa chịu chấp nhận cái vóc dáng già sọm đi so với tuổi tác của mình. Sống giữa cơ chế thị trường này, tuy không thuộc tầng lớp “béo bụng đen râu, trắng da dài tóc”… nhưng cái sức sống mãnh liệt và nhất là cái vóc dáng “phong độ” của anh vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào. Tôi thì không có thói quen nghe nhạc trên máy (mặc dù ngày nay có rất nhiều phương tiện nghe nhìn rất tiến bộ), nên mỗi khi rảnh rổi công việc nhà, nhất là vào những đêm trăng thanh gió mát, cảnh vật nên thơ…tôi thường “ra lệnh” anh hát cho tôi nghe. Ôi tiếng hát của tuổi 60 sao mà nghe vẫn còn thương mến lạ: “Trăng sáng ngời trên môi hoa, trăng xua bóng tối trong lòng ta. Sáng lên trăng, sáng lên trăng…Ôi thương quá ánh trăng Việt Nam” (lời bài hát “Thương quá Việt Nam”ghi theo trí nhớ). Lại có những buổi chiều nhạt nắng bên mái hiên nhà đã xanh sắc rêu thềm năm cũ, đôi lúc cao hứng anh cũng “rót” vào tai tôi khúc ru:”Nắng chia nửa bãi chiều rồi. Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu. Sợi buồn con nhện giăng mau…Em ơi hãy ngủ…” (lời bài hát “Ngậm ngùi” ghi theo trí nhớ)…
Đó là tôi nói về những “khả năng” phổ thông của anh mà tôi từng yêu quí, chứ cái điều mà tôi nể phục – nói chính xác là kính phục – anh là ở chỗ anh biết tự tạo nên sức sống cho mình và cho cả gia đình. Ví dụ để an ủi mình và cũng tự mình tìm ra được một lối thoát khỏi những dằn vặt, đắng cay nghiệt ngã của hoàn cảnh, anh tự nhủ:”Trong bùn càng giãy càng lún. Bị đè càng giãy càng đau”… (Tư tưởng về cuộc sống – T.Diệp) và vợ con còn “học” được từ nơi anh nhiều điều hơn thế nữa…
Tuy là con người “hay mộng hay mơ” nhưng anh sống rất là “bài bản”, điều độ và cần mẫn. Mỗi khi rảnh rổi tôi thấy anh thường xuyên đọc truyện Kiều, viết lách và làm bạn với cái bàn phím máy tính nhiều giờ liền (cũng nhờ anh chỉ cho mà tôi đã biết tự lên mạng để tìm kiếm thông tin, để coi trọn phim bộ Hồng Kông, Hàn Quốc, chơi game trực tuyến …theo sở thích và có lẽ tôi sẽ còn tiếp tục cho tận đến khi con mắt mình hết còn hiệu lực!). Dạo này tôi thấy anh thường xuyên làm thơ. Mỗi bài thơ sau khi làm xong anh thường đọc bản nháp cho tôi nghe. Thường thì tôi nghe mà không có ý kiến, đôi lúc cũng bị tôi chê là “dở ẹc”. Tính tôi là đàn bà nhưng rất thẳng thắn (xin lỗi đây là cách nhận xét bình dân mà rất là thật lòng, ngay cả những bài thơ của người khác đã được in trên sách báo đàng hoàng nhưng nếu tôi đọc thấy không hay, không có hồn thì vẫn cứ chê như vậy!).
Vừa rồi anh có sáng tác một bài thơ tựa đề “Khúc ru sợi buồn” và gửi đăng trên trang mạng SPQN. Chính bài thơ này đã làm anh trăn trở suốt một đêm ròng và khiến tôi trong đêm hôm đó cũng bị lâm vào một giấc ngủ chập chờn(!). Bài “Khúc ru sợi buồn” đã được đăng và chính tôi lên mạng đọc trang thơ ấy trước anh. Tôi đọc lại một lượt từ đầu đến cuối thấy quả là “hay”, và điều làm tôi thích nhất là những hình ảnh minh họa sống động cho bài thơ của Ban biên tập như: Con đò chiều, bến sông xưa, mây trời lang thang…
“…Rêu thềm năm cũ, úa màu thời gian. Hoa tàn mấy độ, khóc người sang ngang…
Chuyến đò viễn xứ, em - người đi qua. Ta - thân lữ thứ, dặm đường còn xa…”(trích Khúc ru sợi buồn - thơ T.Diệp)
Nào là:”…Rượu lòng men nhạt, đâu rồi cơn say. Hương trầm ngày cũ, sợi buồn khói bay……”(trích Khúc ru sợi buồn - thơ T.Diệp) với bức hình minh họa: hình ảnh một ông rất bệ vệ mặc veston, thắt cà vạt, ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế bành sang trọng…một tay điếu xì gà bốc khói lơ mơ, một tay chiếc cốc thủy tinh sóng sánh rượu vơi đầy… Tôi liền gọi ông xã và khoe:
-Này anh, coi thật giống anh chưa? Minh họa tuyệt vời đấy!
-Bà đã đọc kỹ đoạn thơ ấy của tôi chưa?
-Đọc nhiều lần rồi. Thích lắm, hay lắm!
-Hay là hay thế nào?
-Hay như bức hình minh họa đấy!
-? ? ?
Và thật là bất ngờ vì đây là lần đầu tiên ông xã tôi không “hát “ cũng không “nói” mà lại say sưa “bình phẩm” thơ cho tôi nghe. Qua phút giây đó, tôi đã hiểu được thế nào là nỗi lòng của anh muốn gửi gắm vào những dòng thơ, mới hiểu thế nào là “rượu lòng men nhạt”, thế nào là “sợi buồn khói bay” …. Lần đầu tiên qua những câu thơ của anh tôi thực sự hiểu anh theo cách riêng trong tình nghĩa vợ chồng, còn anh thì như đang đăm chiêu nhìn về một góc trời riêng xa xăm nào đó... Anh thường vẫn vậy. Bỗng tự nhiên anh nói to như ra lệnh:
-Thôi, đã đến giờ tôi tập thể dục đây. Nói vừa dứt câu, anh liền “xuống tấn” tại chỗ, hai cẳng chân khuỳnh rộng ra vuông góc như chân của chiếc ghế đẩu, còn hai tay lúc thì dang ngang, lúc thì nắm chặt lại đấm thẳng về phía trước, tiếng nghe huỳnh huỵch, lúc thì móc trái, lúc thì móc phải năm ngón tay đã lên gân choãi choãi ra phía sau lưng trông rất dữ tợn! Tôi còn đang mãi mê cận cảnh trong những điệu bộ rất “bài bản” và “điêu luyện” ấy thì bất chợt anh đã kết thúc bài tập bằng một động tác dứt khoát rồi đứng thẳng dậy mà nói:
-Bà biết không, đây là một miếng võ rất lợi hại dùng để phòng thân và cũng là một bài tập thể dục có lợi cho sức khỏe đấy. Các thao tác vận động này được gọi là “liên hoàn thập lục thủ” của môn phái Tây Sơn Bình Thái Đạo hay còn gọi là võ Bình Định. Chính võ sư Chưởng môn Diệp Bảo Sanh đã trực tiếp truyền cho tôi và các bạn cùng khóa hồi còn học tại trường Sư phạm Qui Nhơn đấy. Ngày ấy học “văn” mà phải còn học “võ” nữa bà có biết không!
Chuyện của ông xã tôi là như vậy đó. Chuyện kể về anh thì biết bao giờ mà cùng. Có chuyện kể ra thì làm mọi người cười khì mà cũng có chuyện kể ra làm người ta phật ý. Nhưng đối với riêng tôi bao giờ anh cũng là thần tượng, bỡi lẽ đơn giản là khi đến với cuộc tình trăm năm này tôi đã chọn anh vì anh đã xuất thân từ trường Sư phạm Qui Nhơn cũng như chấp nhận để đi suốt cuộc đời này anh không hề muốn rời xa bảng đen phấn trắng. Cám ơn trường Sư phạm Qui Nhơn đã trang bị cho tất cả các khóa sinh cũng như riêng anh gánh hành trang “Luân lý chức nghiệp”. Hành trang ấy tuy nặng oằn vai nhưng là dấu chỉ phẩm giá của nghề nghiệp mà mình đã chọn. Tôi không biết làm thơ nhưng bất chợt cái hứng khởi của sự viên mãn trong cuộc sống gia đình cũng thốt được lên mấy câu để tặng anh:
…Ngày xưa em yêu anh vì anh làm thơ tặng em đẹp như mùa thu lá bay…
Nay càng thêm yêu anh vì anh vẫn còn đủ sức sống làm thơ thả theo sợi buồn khói bay…
Sợi khói không vướng vào mắt em
Nhưng sao vẫn cứ cay cay…
Xin hẹn khi khác tôi sẽ kể tiếp!
Viết xong tại “lầu thơ xóm vắng”
lúc 0 giờ ngày 26/9/2011
T.Diệp – K11 SPQN