Thơ: RỘN RÀNG ĐÓN XUÂN
Xuân đi rồi lại Xuân về,
Thời gian trôi giữa bộn bề đón Xuân.
Rộn ràng mứt bí mứt gừng,
Hạt dưa, củ kiệu, thơm lừng mứt sen.
Gia tiên sáng rực hương đèn,
Lợn gà, mâm cỗ sang hèn dám đâu !
Lịch Xuân đậm nét mực Tàu,
Tô màu hạnh phúc sang giàu bền lâu.
Trong nhà đối đỏ đôi câu,
Ngoài sân rực rỡ sắc màu gấm hoa.
Xập xình khúc nhạc Xuân ca,
Tình Xuân ngan ngát hương trà tri âm.
Thơ Xuân tròn ánh trăng Rằm,
Rượu Xuân rót mãi ngàn năm vơi đầy!
Xuân qua rồi lại Xuân này,
Thời gian trôi giữa tháng ngày ngóng Xuân.
Đường đời dù mỏi đôi chân,
Xuân còn thắm mãi mùa Xuân trẻ già…
Ngày Xuân sum họp một nhà,
Mặn mà vị Tết, đậm đà hương Xuân …
Diệp Thế Thoại
------------------------------------------------------------------------------
Câu đối Tết: Nhộn nhịp chào Xuân ,Tết đến sông Đà ngân tiếng sáo
Rộn ràng đón Tết, Xuân về núi Nhạn dậy hồn thơ !
Mừng Xuân Mậu Tý - 2008
Diệp Thế Thoại
Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010
Thứ Hai, 11 tháng 10, 2010
CHÂN DUNG THẦY TÔI
(Kính trao về thầy Nguyễn Bá Quát
với cả tâm tình kính mến
của cậu học trò ban C Nguyễn Huệ ngày cũ)
Đẹp mãi trong tôi, bóng dáng Thầy
Mượn vần thơ cũ “vẽ” lên đây:
Thanh tân, tri thức… tâm luôn sáng
Hoài niệm, ưu tư…dáng mãi gầy
Gặp lại một trò: vui quá tết
Làm xong mấy việc: tựa trèo cây (!)
Liêu xiêu bóng cả, đường xa khuất
“Trọng đạo tôn sư” mãi kính Thầy!
(Tháng 10/2010)
THẾ DIỆP
với cả tâm tình kính mến
của cậu học trò ban C Nguyễn Huệ ngày cũ)
Đẹp mãi trong tôi, bóng dáng Thầy
Mượn vần thơ cũ “vẽ” lên đây:
Thanh tân, tri thức… tâm luôn sáng
Hoài niệm, ưu tư…dáng mãi gầy
Gặp lại một trò: vui quá tết
Làm xong mấy việc: tựa trèo cây (!)
Liêu xiêu bóng cả, đường xa khuất
“Trọng đạo tôn sư” mãi kính Thầy!
(Tháng 10/2010)
THẾ DIỆP
Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010
Hòa quyện tình thơ
Hương trầm nhớ cụ Ái Dân
Tình thơ thương chị Vũ Vân ngày nào
Tiếng lòng Trúc Bạch rì rào
Dưới trăng xướng họa ngọt ngào Nguyên Anh (*)
Tử quy khói đã xây thành
Người đi kẻ ở nặng tình quê hương
Câu thơ là nghĩa vấn vương
Trang thơ là nợ văn chương với đời
Hòa trong giọt lệ nụ cười
Là nhân nghĩa với tình người thủy chung
Dẫu còn e thẹn ngập ngừng
Trải bao năm tháng đã cùng xẻ chia
Não nùng tiếng dế đêm khuya
Chung trà đọng bóng trăng thề tri âm
Giọt sương gõ tiếng hồ cầm
Đa mang để nặng chữ tâm với mình
Vấn vương, dan díu nghĩa tình
Nhìn gương thẹn bóng, trông mình xót ta
Bút tiên xưa múa tờ hoa
Nay run tay chữ xướng hòa riêng chung
Tiếng lòng hòa quyện nhau cùng
Quê hương đất Phú mặn nồng duyên thơ...
THẾ DIỆP
(*) Tên các bạn thơ đã về cõi vĩnh hằng
Tình thơ thương chị Vũ Vân ngày nào
Tiếng lòng Trúc Bạch rì rào
Dưới trăng xướng họa ngọt ngào Nguyên Anh (*)
Tử quy khói đã xây thành
Người đi kẻ ở nặng tình quê hương
Câu thơ là nghĩa vấn vương
Trang thơ là nợ văn chương với đời
Hòa trong giọt lệ nụ cười
Là nhân nghĩa với tình người thủy chung
Dẫu còn e thẹn ngập ngừng
Trải bao năm tháng đã cùng xẻ chia
Não nùng tiếng dế đêm khuya
Chung trà đọng bóng trăng thề tri âm
Giọt sương gõ tiếng hồ cầm
Đa mang để nặng chữ tâm với mình
Vấn vương, dan díu nghĩa tình
Nhìn gương thẹn bóng, trông mình xót ta
Bút tiên xưa múa tờ hoa
Nay run tay chữ xướng hòa riêng chung
Tiếng lòng hòa quyện nhau cùng
Quê hương đất Phú mặn nồng duyên thơ...
THẾ DIỆP
(*) Tên các bạn thơ đã về cõi vĩnh hằng
Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010
VÀO CUỘC SAY KIỀU
Bài 17: CHÚT PHẬN NGÂY THƠ
Nàng rằng chút phận ngây thơ
Cũng may dây cát được nhờ bóng cây ( Truyện Kiều - câu 2279,2280)
Cũng tài, cũng sắc cũng thiên hương
May rủi cùng tên sổ đoạn trường
Dây đỏ duyên Kim chưa hội ngộ
Cát vàng nợ Mã đã tha phương
Được câu tình hiếu tròn chung thủy
Nhờ chữ kiên trinh trải gió sương
Bóng nhạn phương trời tung cánh mỏi
Cây đàn bạc mệnh khúc tơ vương!
Bài 18: HAI VAI TƠ TÓC
Tấm thân rày đã nhẹ nhàng
Chút còn ân oán đôi đường chưa xong ( Truyện Kiều - câu 2293,2294)
Chút riêng chọn đá thử vàng mười
Còn đó hồng nhan vướng nợ đời
Ân nghĩa Thúc, Từ tơ gấm trải
Oán thù Ưng, Khuyển máu xương rơi
Hai vai tơ tóc tình mang nặng
Đường hiếu sinh kia nghĩ nực cười
Chưa trải đoạn trường chưa hết nợ
Xong đời nước chảy cánh hoa trôi!
Bài 19: VÀO NƠI GIÓ BỤI
Phong tư tài mạo tót vời
Vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa ( Truyện Kiều - câu 151,152)
Vào nơi gió bụi xót xa thân
Trong chốn lầu xanh tủi ái ân
Phong gấm rũ là trang thục nữ
Nhã nho yểu điệu khách hồng quần
Ra nơi trướng hổ vinh bao lúc
Ngoài chốn trăng hoa nhục mấy lần
Hào kiệt anh tài khi lỡ vận
Hoa tàn nhụy rữa thẹn mười phân!
Nàng rằng chút phận ngây thơ
Cũng may dây cát được nhờ bóng cây ( Truyện Kiều - câu 2279,2280)
Cũng tài, cũng sắc cũng thiên hương
May rủi cùng tên sổ đoạn trường
Dây đỏ duyên Kim chưa hội ngộ
Cát vàng nợ Mã đã tha phương
Được câu tình hiếu tròn chung thủy
Nhờ chữ kiên trinh trải gió sương
Bóng nhạn phương trời tung cánh mỏi
Cây đàn bạc mệnh khúc tơ vương!
Bài 18: HAI VAI TƠ TÓC
Tấm thân rày đã nhẹ nhàng
Chút còn ân oán đôi đường chưa xong ( Truyện Kiều - câu 2293,2294)
Chút riêng chọn đá thử vàng mười
Còn đó hồng nhan vướng nợ đời
Ân nghĩa Thúc, Từ tơ gấm trải
Oán thù Ưng, Khuyển máu xương rơi
Hai vai tơ tóc tình mang nặng
Đường hiếu sinh kia nghĩ nực cười
Chưa trải đoạn trường chưa hết nợ
Xong đời nước chảy cánh hoa trôi!
Bài 19: VÀO NƠI GIÓ BỤI
Phong tư tài mạo tót vời
Vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa ( Truyện Kiều - câu 151,152)
Vào nơi gió bụi xót xa thân
Trong chốn lầu xanh tủi ái ân
Phong gấm rũ là trang thục nữ
Nhã nho yểu điệu khách hồng quần
Ra nơi trướng hổ vinh bao lúc
Ngoài chốn trăng hoa nhục mấy lần
Hào kiệt anh tài khi lỡ vận
Hoa tàn nhụy rữa thẹn mười phân!
SAY KIỀU
Bài 1: LÀ THÂN NHI NỮ
Một trai con thứ rốt lòng
Vương Quan là chữ nối dòng nho gia ( Truyện Kiều - câu 13,14 )
Vương Thúy Kiều xưa ở Bắc kinh
Quan viên ngoại ấy đấng sinh thành
Là thân nhi nữ hồng nhan phận
Chữ hiếu riêng mang luống nặng mình
Nối sợi chỉ hồng vui tái hợp
Dòng đời lá thắm thẹn ô danh
Nho gia thế phiệt trâm anh cũ
Gia giáo nghìn năm trọn hiếu tình!
Một trai con thứ rốt lòng
Vương Quan là chữ nối dòng nho gia ( Truyện Kiều - câu 13,14 )
Vương Thúy Kiều xưa ở Bắc kinh
Quan viên ngoại ấy đấng sinh thành
Là thân nhi nữ hồng nhan phận
Chữ hiếu riêng mang luống nặng mình
Nối sợi chỉ hồng vui tái hợp
Dòng đời lá thắm thẹn ô danh
Nho gia thế phiệt trâm anh cũ
Gia giáo nghìn năm trọn hiếu tình!
Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010
Nói với học trò (tặng Tuyết Trinh)
Cười gì thầy lũ học trò bé nhỏ
Chép bài đi kẻo thầy phạt bây giờ
Để thầy suy tư hát bài tình lỡ
Rồi bỗng dưng nghe những hững hờ
Buổi sáng sớm ra ngồi trước cửa
Hai tay gầy đếm ngón tay gầy
Chuyện áo cơm chuyện làm dang dở
Chỉ riêng thầy - giọt nước mắt cho bàn tay!
Chạy theo thầy chi học trò bé nhỏ
Dấu chân thầy đã nhuốm phong sương
Còn chân em như chim sáo nhỏ
Mai kia thầy trôi dạt ngàn phương
Các em làm sao hiểu được lòng thầy
Thầy đang nghĩ gì chiều hôm nay
Trời sang đông mà còn nắng gắt
Cũng như lòng thầy gió thổi mây bay
Học bài đi học trò bé nhỏ
Chép bài đi ngoan ngoãn xem nào
Đừng bắt chước thầy nhìn ra cửa sổ
Ngắm rặng núi mờ, dõi bóng mây cao...
Trường Nam tiểu học Tuy Hòa
Tháng 10 năm 1974
Diệp Thế Thoại
Chép bài đi kẻo thầy phạt bây giờ
Để thầy suy tư hát bài tình lỡ
Rồi bỗng dưng nghe những hững hờ
Buổi sáng sớm ra ngồi trước cửa
Hai tay gầy đếm ngón tay gầy
Chuyện áo cơm chuyện làm dang dở
Chỉ riêng thầy - giọt nước mắt cho bàn tay!
Chạy theo thầy chi học trò bé nhỏ
Dấu chân thầy đã nhuốm phong sương
Còn chân em như chim sáo nhỏ
Mai kia thầy trôi dạt ngàn phương
Các em làm sao hiểu được lòng thầy
Thầy đang nghĩ gì chiều hôm nay
Trời sang đông mà còn nắng gắt
Cũng như lòng thầy gió thổi mây bay
Học bài đi học trò bé nhỏ
Chép bài đi ngoan ngoãn xem nào
Đừng bắt chước thầy nhìn ra cửa sổ
Ngắm rặng núi mờ, dõi bóng mây cao...
Trường Nam tiểu học Tuy Hòa
Tháng 10 năm 1974
Diệp Thế Thoại
Thứ Bảy, 6 tháng 3, 2010
thăm lại trường xưa
Thăm lại trường xưa cảnh đổi dời
Trước sân lạc lõng một mình tôi
Hành lang gợi nhớ niềm tâm sự
Nội trú còn in tiếng nói cười
Bạn cũ: chim trời tung cánh vỗ
Thầy xưa: biền biệt chẳng tăm hơi
Vẳng nghe sóng vỗ chiều Ghềnh Ráng
Thấm nỗi cô đơn lệ sụt sùi!
T.Diệp (Qui Nhơn 1976)
Trước sân lạc lõng một mình tôi
Hành lang gợi nhớ niềm tâm sự
Nội trú còn in tiếng nói cười
Bạn cũ: chim trời tung cánh vỗ
Thầy xưa: biền biệt chẳng tăm hơi
Vẳng nghe sóng vỗ chiều Ghềnh Ráng
Thấm nỗi cô đơn lệ sụt sùi!
T.Diệp (Qui Nhơn 1976)
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
