(Tặng vợ và con tôi)
Ngày ra đi em hứa
Mười hôm em sẽ về
Lòng nhớ nhung chất chứa
Anh đợi chờ mỏi mê!
Lên xe anh còn dặn:
Đường xa lắm khó khăn
Em mỉm cười: yên trí
Dù sông núi cách ngăn!
Mà sao nay trễ hẹn
Để anh chờ từng giây
Cuộc tình nào trọn vẹn
Hạnh phúc có còn đây!
Nhớ em và nhớ con
Dù cách xa thấm thoắt
Chạnh tưởng luống mỏi mòn
Làn môi anh mím chặt!
Điếu thuốc đã lụn tàn
Ly cà phê đã cạn
Chén rượu cháy tâm can
Chung trà sao lẻ bạn!
Vầng trăng xưa còn đó
Lời nguyện ước còn đây
Sao mình anh vò võ
Dưới trời khuya đêm này!
1/1978
Diệp Thế Thoại
Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011
NHƯ BUỔI GIAO MÙA (khúc tản văn)
1. Lại một buổi sáng, buổi sáng thật bất ngờ đến với tôi như một nhắc nhớ thật xa xôi của thời tuổi nhỏ. Buổi sáng thật bình yên và không gian bỗng chùng thương nhớ!
Tôi thức giấc tự năm giờ sáng, một cảm giác thật mơ hồ đang bủa quanh tôi, tôi không hiểu tôi là gì trong lúc ấy. Cuộc sống này và những công việc thường nhật đôi khi đốt cháy cả tâm hồn. Năm giờ sáng thật bình yên, trơ trọi trên chiếc giường để nghe lòng nhớ nhung không tưởng được. Bên ngoài trời vẫn còn tối, những đợt gió lùa xạc xào qua những cành bông giấy, rỉ rả qua những hàng dương và hình như có một làn gió nào thật nên thơ cuốn tròn cả đám cỏ dại, cả những đám cỏ khô và cả tâm hồn tôi lên những đỉnh cao. Mường tượng trong ấy tôi còn thấy có cả đám chuồn chuồn chới với nhưng cũng thật an lành như những ngày vui thời thơ ấu.
Tôi thật sự không hiểu được tôi lúc này, duy chỉ có một điều đã thể hiện trong tôi đó là nỗi xao xuyến khi những làn gió giao mùa kia trở lại! Buổi giao mùa, không, không phải thế, đó chỉ là làn gió tự muôn phương kéo về để cùng tôi thắp lên những kỷ niệm ấu thời mà đã từ lâu đắm chìm trong những đua chen chán ngắt. Ở đâu có gió giao mùa, có gió bình yên là nơi đó có tôi. Tự nhiên tôi thấy tâm hồn tôi bàng bạc trong từng hơi gió thoảng. Gió mang tôi đến tận miền nào thật xa xôi, cổ tích hoang đường. Gió đưa tôi ra đến tận trùng dương muôn đời buồn bã, âm thầm và cô đơn. Gió đu đưa tôi trên những đọt tre làng có lá khô rơi rụng. Tôi thấy tôi nghiêng qua ngã lại. Tôi hiên ngang bất tận với quê hương dấu yêu. Gió ơi! Gió về với tôi sáng nay, nơi này đây, có tôi hỡi gió! Gió hãy ở cùng tôi. Đừng cho tôi giấc mơ huyền hoặc mà hãy đến với tôi thật sự. Tôi uống cả gió, tôi ôm cả gió vào lòng, nhưng đau đớn thay, gió đã bỏ tôi ra đi. Gió không nhà, gió lang thang muôn ngàn thế kỷ, gió không có nơi nào yên nghỉ ở trần gian...Nhưng còn tôi, hôm nay thực sự tôi đã phải dừng chân nơi này. Gió ơi! hãy mang tôi theo cùng, gió không làm bạn với tôi nữa sao! Tôi hiểu gió, hãy mang tôi theo cùng như thu về trong một sớm mai...
2. Trong lớp học sáng nay, thả hồn ra ngoài khung cửa. Khoảng không gian màu nhớ thương đó thật khiêm tốn, chỉ võn vẹn một màu trong vắt, nửa cụm núi tím mờ, một vài cây dương liễu xac xào, một đám cỏ non...Duy chỉ những làn gió hiện diện lúc này đây đã làm cho tôi mãi mê say đắm. Tôi thấy gió chất đầy những tâm hồn như tôi. Trong làn gió có những trái tim, có những khuôn mặt non choẹt, có những khuôn mặt già nua, người mẹ... Những hình ảnh đó cứ đu đưa qua lại không bao giờ chấm dứt. Tôi mãi mê trong những thứ đó. Tôi miên man cùng gió sáng nay. Gió như thách đố, kiêu sa, gió trốn chạy thật xa... Không, không phải thế, gió lại trở về đây rồi. Tôi ôm lấy gió.
Thu về trong một sớm mai, trong phòng học này, bàn ghế sách vở, tâm hồn thả rong ngoài khoảng trống vắng. Tôi tìm bạn trong khoảng trống vắng đó - niềm an ủi duy nhất mà chỉ có tôi tìm thấy! Cánh cửa phòng học bỗng dưng khép lại trả tôi về thực tại. Bạn bè, lớp học, thầy giáo... sáng nay bài học bỏ dở...
Tôi van gió, dù trong hoàn cảnh nào cũng nhớ đến cùng tôi. Hãy cho tôi được chan hòa trong cái bàng bạc muôn đời mà chỉ có gió mới tận hưởng được đó.
Cho tôi trở về kỷ niệm ấu thời. Cho tôi trở về với khoảng trời bình yên. Cánh cửa lớp học, thực tại này không làm cách ngăn tôi với gió...
Nhưng gió giao mùa cũng đã giã từ tôi trong buổi sáng nay1
(viết tại nội trú SP Quy Nhơn - tháng 4/1973)
Diệp Thế Thoại
Tôi thức giấc tự năm giờ sáng, một cảm giác thật mơ hồ đang bủa quanh tôi, tôi không hiểu tôi là gì trong lúc ấy. Cuộc sống này và những công việc thường nhật đôi khi đốt cháy cả tâm hồn. Năm giờ sáng thật bình yên, trơ trọi trên chiếc giường để nghe lòng nhớ nhung không tưởng được. Bên ngoài trời vẫn còn tối, những đợt gió lùa xạc xào qua những cành bông giấy, rỉ rả qua những hàng dương và hình như có một làn gió nào thật nên thơ cuốn tròn cả đám cỏ dại, cả những đám cỏ khô và cả tâm hồn tôi lên những đỉnh cao. Mường tượng trong ấy tôi còn thấy có cả đám chuồn chuồn chới với nhưng cũng thật an lành như những ngày vui thời thơ ấu.
Tôi thật sự không hiểu được tôi lúc này, duy chỉ có một điều đã thể hiện trong tôi đó là nỗi xao xuyến khi những làn gió giao mùa kia trở lại! Buổi giao mùa, không, không phải thế, đó chỉ là làn gió tự muôn phương kéo về để cùng tôi thắp lên những kỷ niệm ấu thời mà đã từ lâu đắm chìm trong những đua chen chán ngắt. Ở đâu có gió giao mùa, có gió bình yên là nơi đó có tôi. Tự nhiên tôi thấy tâm hồn tôi bàng bạc trong từng hơi gió thoảng. Gió mang tôi đến tận miền nào thật xa xôi, cổ tích hoang đường. Gió đưa tôi ra đến tận trùng dương muôn đời buồn bã, âm thầm và cô đơn. Gió đu đưa tôi trên những đọt tre làng có lá khô rơi rụng. Tôi thấy tôi nghiêng qua ngã lại. Tôi hiên ngang bất tận với quê hương dấu yêu. Gió ơi! Gió về với tôi sáng nay, nơi này đây, có tôi hỡi gió! Gió hãy ở cùng tôi. Đừng cho tôi giấc mơ huyền hoặc mà hãy đến với tôi thật sự. Tôi uống cả gió, tôi ôm cả gió vào lòng, nhưng đau đớn thay, gió đã bỏ tôi ra đi. Gió không nhà, gió lang thang muôn ngàn thế kỷ, gió không có nơi nào yên nghỉ ở trần gian...Nhưng còn tôi, hôm nay thực sự tôi đã phải dừng chân nơi này. Gió ơi! hãy mang tôi theo cùng, gió không làm bạn với tôi nữa sao! Tôi hiểu gió, hãy mang tôi theo cùng như thu về trong một sớm mai...
2. Trong lớp học sáng nay, thả hồn ra ngoài khung cửa. Khoảng không gian màu nhớ thương đó thật khiêm tốn, chỉ võn vẹn một màu trong vắt, nửa cụm núi tím mờ, một vài cây dương liễu xac xào, một đám cỏ non...Duy chỉ những làn gió hiện diện lúc này đây đã làm cho tôi mãi mê say đắm. Tôi thấy gió chất đầy những tâm hồn như tôi. Trong làn gió có những trái tim, có những khuôn mặt non choẹt, có những khuôn mặt già nua, người mẹ... Những hình ảnh đó cứ đu đưa qua lại không bao giờ chấm dứt. Tôi mãi mê trong những thứ đó. Tôi miên man cùng gió sáng nay. Gió như thách đố, kiêu sa, gió trốn chạy thật xa... Không, không phải thế, gió lại trở về đây rồi. Tôi ôm lấy gió.
Thu về trong một sớm mai, trong phòng học này, bàn ghế sách vở, tâm hồn thả rong ngoài khoảng trống vắng. Tôi tìm bạn trong khoảng trống vắng đó - niềm an ủi duy nhất mà chỉ có tôi tìm thấy! Cánh cửa phòng học bỗng dưng khép lại trả tôi về thực tại. Bạn bè, lớp học, thầy giáo... sáng nay bài học bỏ dở...
Tôi van gió, dù trong hoàn cảnh nào cũng nhớ đến cùng tôi. Hãy cho tôi được chan hòa trong cái bàng bạc muôn đời mà chỉ có gió mới tận hưởng được đó.
Cho tôi trở về kỷ niệm ấu thời. Cho tôi trở về với khoảng trời bình yên. Cánh cửa lớp học, thực tại này không làm cách ngăn tôi với gió...
Nhưng gió giao mùa cũng đã giã từ tôi trong buổi sáng nay1
(viết tại nội trú SP Quy Nhơn - tháng 4/1973)
Diệp Thế Thoại
VÔ ĐỀ
Là trâu ta vốn đã quen
Là chó ta đã vốn quen kiểu là
Là ngựa ta đã từng là
Là điên là dại cùng là điếc câm
Là đêm một bóng âm thầm
Là ngày trong cõi xa xăm tít mù
Là cây úa lá mùa thu
Là trăng quạnh bóng âm u giữa trời
Là nhân thế chẳng tiếng cười
Là trong thể xác làm người thế gian
Là trong nhịp thở lời than
Là xa biền biệt nghĩa nhân ân tình
Là ta, ta biết là mình
Là mình, gửi trọn tấc thành tâm giao
Là người ta biết trời cao
Là thanh tâm để đếm sao giữa trời
Là cơn mê tỉnh mộng đời
Là trâu,
Chó,
Ngựa...
Một thời kính cung...
Diệp Thế Thoại
Là chó ta đã vốn quen kiểu là
Là ngựa ta đã từng là
Là điên là dại cùng là điếc câm
Là đêm một bóng âm thầm
Là ngày trong cõi xa xăm tít mù
Là cây úa lá mùa thu
Là trăng quạnh bóng âm u giữa trời
Là nhân thế chẳng tiếng cười
Là trong thể xác làm người thế gian
Là trong nhịp thở lời than
Là xa biền biệt nghĩa nhân ân tình
Là ta, ta biết là mình
Là mình, gửi trọn tấc thành tâm giao
Là người ta biết trời cao
Là thanh tâm để đếm sao giữa trời
Là cơn mê tỉnh mộng đời
Là trâu,
Chó,
Ngựa...
Một thời kính cung...
Diệp Thế Thoại
BÀI THƠ LY RƯỌU CUỘC ĐỜI
(riêng tặng Cao Trung)
Chén rượu đắng, hơi men nồng
Khi cần tô điểm sắc hồng đời ta
Buồn, lo như gió thoảng qua
Giận hờn như hát khúc ca ân tình!
Này đây chén nhục, chén vinh
Chén bè, chén bạn, chén mình, chén ta
Tiễn đưa nhớ chén quan hà
Mừng vui, hội ngộ ấy là chén duyên
Men tình là chén thần tiên
Lợi danh là chén ngửa nghiêng đất trời
Ưu tư có chén cuộc đời
Hùng anh có chén đáp lời núi sông!
Chén rượu đắng, hơi men nồng
Khi cần tô điểm sắc hồng đời ta!
Diệp Thế Thoại
Chén rượu đắng, hơi men nồng
Khi cần tô điểm sắc hồng đời ta
Buồn, lo như gió thoảng qua
Giận hờn như hát khúc ca ân tình!
Này đây chén nhục, chén vinh
Chén bè, chén bạn, chén mình, chén ta
Tiễn đưa nhớ chén quan hà
Mừng vui, hội ngộ ấy là chén duyên
Men tình là chén thần tiên
Lợi danh là chén ngửa nghiêng đất trời
Ưu tư có chén cuộc đời
Hùng anh có chén đáp lời núi sông!
Chén rượu đắng, hơi men nồng
Khi cần tô điểm sắc hồng đời ta!
Diệp Thế Thoại
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
