Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn tình thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

CÒN ĐÂU…

Thơ: CÒN ĐÂU…
(Tưởng nhớ cô giáo Ngô Thị Kim Cúc, trường TH số 3 Hòa Mỹ Đông - thay lời Hồ Ngọc Hòa)


Em ở nơi nào, anh nhớ thương
Bảng đen, phấn trắng bụi còn vương
Nửa đường chia cách, sao đành vội
Đâu bóng hình em buổi tựu trường!

Nhớ lắm, ngày xưa lúc đợi chờ
Em là cô giáo dệt bài thơ
Cho đàn em nhỏ niềm vui lớn
Tô thắm mùa xuân những ước mơ

Bao mùa phượng nở rực sân trường
“Yêu nghề mến trẻ” thắm mùi hương
Dịu dàng nhịp bước chân quen thuộc
Em mãi là cô giáo mến thương!

Tiễn biệt mưa buồn chiều Vạn Lộc (*)
Nhạc sầu nức nở tiễn người đi
Trang giáo án còn thơm mùi mực
Đã ngàn năm một cõi đi về!

Mùa xuân đến muôn hoa khoe sắc
Sao riêng anh chọn đóa “vô thường”
Trước di ảnh thắm tình sư phạm
Sợi tóc nào bụi phấn còn vương!

Mãi mãi trường xưa vắng bóng em
“Yêu nghề mến trẻ” khắc vào tim
Bước đường đã chọn chưa đi hết
Giấc ngủ ngàn năm đã vội tìm!

Tháng 10/2011
T.Diệp
(*) thôn Vạn Lộc, xã Hòa Mỹ Đông

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

KHÚC RU SỢI BUỒN

Thơ - Diệp Thế Thoại
KHÚC RU SỢI BUỒN
(riêng tặng BBT - như một nhịp cầu giao cảm
trong nghĩa tình bạn cũ trường xưa - SPQN)

Nghiêng chiều bóng xế
Tiêu điều vườn hoang
Sợi buồn con nhện
Mây trời lang thang…

Rêu thềm năm cũ
Úa màu thời gian
Hoa tàn mấy độ
Khóc người sang ngang…

Cành khô lá rụng
Tơi bời gió thu
Trăng tàn hè phố
Võng buồn tiếng ru…

Chim đàn cánh mỏi
Tím trời hoàng hôn
Ru đời chìm nổi
Mênh mang tình buồn…

Sương rơi lá cỏ
Màu đêm chưa tan
Đồng trơ gốc rạ
Vàng phai úa tàn…

Chuyến đò viễn xứ
Em - người đi qua
Ta – thân lữ thứ
Dặm đường còn xa

…….

Rượu lòng men nhạt
Đâu rồi cơn say
Hương trầm ngày cũ
Sợi buồn…
khói…
bay….
Tháng 9/2011
T.Diệp – K11

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

QUY NHƠN - THƯƠNG LẮM NGÀY XƯA!


(Thời gian trôi nhanh, tuổi đời chồng chất nổi chìm...gặp lại đồng môn trên trang mạng SPQN bỗng như sống lại thời giáo sinh sư phạm Quy Nhơn của ngày xưa - cái thời của tuổi đôi mươi tràn đầy mơ mộng... Quy Nhơn ơi, trong ta mãi còn thương lắm những ngày xưa...Tặng……….)

Tóc điểm bạc, Quy Nhơn ta trở lại
Thời giáo sinh cháy bỏng lửa vào đời
Sóng cứ vỗ cho biển tình xanh mãi
Đón con thuyền chìm nổi giữa trùng khơi....


Mãi còn đó một mùa thu Ghềnh Ráng
Dấu chân trần tha thẩn tuổi đôi mươi
Ôi thương quá tình trường trong nghĩa bạn
Làm sao quên bẻn lẻn nét môi cười!.

Vẫn còn đó dãy hành lang vắng lặng
Buổi tan trường lất phất giọt mưa thưa
Trong hương gió phất phơ tà áo trắng
Gõ nhịp đều lốc cốc dấu chân xưa....

Chiều nội trú gió giao mùa thét nhạc
Buồn mênh mang sương khói núi mù xa
Màu hoa giấy tím mờ lên tiếng hát
Khung cửa nào chầm chậm bước chân qua....

Đêm với biển dưới trăng mờ trên cát
Sóng vỗ bờ vắng lặng những hàng dương
Niềm tâm sự - một nỗi buồn man mác
Bỗng chạnh lòng thân lữ khách tha phương,,,.

Hàn Mặc Tử ngàn đời yên nghỉ đó
Dốc Mộng Cầm còn in dấu chân ai
Thơ mộng lắm chiều Suối Tiên lộng gió
Cù lao Xanh cao vút hải đăng đài!.

Đêm không ngủ mắt cay xè thức trắng
Nối vòng tay tiếng nhạc lửa hồng reo
Thuyền rẽ bến đâu biển đời sóng lặng
"Chuyện lửa tàn" - hành lý mãi mang theo!
.......
Trang hoài niệm nhạt nhòa màu dĩ vãng
Bốn phương trời ta hãy nhớ về nhau
Xin thắp lại ánh nến hồng tình bạn
Cho ngàn xưa...
chung thủy với ngàn sau!

10/8/2011
THẾ DIỆP - K11

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

(kính tặng quý Thầy và các bạn K11 trong ngày họp mặt)

Nhớ buổi chia tay: Chuyện lửa tàn!(*)
Ngậm ngùi dâu bể, hợp rồi tan
Hai năm sư phạm cùng xuân thắm
Một buổi từ ly với hạ vàng
Chữ nghĩa ơn thầy nên gánh vác
Vòng tay tình bạn phải đeo mang
Bụi đường mấy chục năm in dấu
Gặp mặt nhau đây luống ngỡ ngàng!

(*) "Câu chuyện Lửa tàn" - tựa đề bài đọc trong đêm chia tay khóa sinh K11 ra trường của thầy Hiệu trưởng Trần Văn Mẫn - Quy Nhơn, hạ tuần tháng 6 - 1974
Diệp Thế Thoại K11SPQN

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

VÔ ĐỀ

Là trâu ta vốn đã quen
Là chó ta đã vốn quen kiểu là
Là ngựa ta đã từng là
Là điên là dại cùng là điếc câm
Là đêm một bóng âm thầm
Là ngày trong cõi xa xăm tít mù
Là cây úa lá mùa thu
Là trăng quạnh bóng âm u giữa trời
Là nhân thế chẳng tiếng cười
Là trong thể xác làm người thế gian
Là trong nhịp thở lời than
Là xa biền biệt nghĩa nhân ân tình
Là ta, ta biết là mình

Là mình, gửi trọn tấc thành tâm giao
Là người ta biết trời cao
Là thanh tâm để đếm sao giữa trời
Là cơn mê tỉnh mộng đời
Là trâu,
Chó,
Ngựa...
Một thời kính cung...

Diệp Thế Thoại

BÀI THƠ LY RƯỌU CUỘC ĐỜI

(riêng tặng Cao Trung)

Chén rượu đắng, hơi men nồng
Khi cần tô điểm sắc hồng đời ta
Buồn, lo như gió thoảng qua
Giận hờn như hát khúc ca ân tình!
Này đây chén nhục, chén vinh
Chén bè, chén bạn, chén mình, chén ta
Tiễn đưa nhớ chén quan hà
Mừng vui, hội ngộ ấy là chén duyên
Men tình là chén thần tiên
Lợi danh là chén ngửa nghiêng đất trời
Ưu tư có chén cuộc đời
Hùng anh có chén đáp lời núi sông!

Chén rượu đắng, hơi men nồng
Khi cần tô điểm sắc hồng đời ta!

Diệp Thế Thoại


Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2011

TẶNG TRI ÂM

(tặng NPL)

Đó đây cách một đoạn đường
Cớ sao đây đó chẳng thường sang chơi
Trót sinh làm kiếp con người
Đó bơi khổ hải, đây ngoi trọc trì
Túi cơm giá áo sá gì
Phong trần chứng tích đen sì thịt da
Trăm năm ta vẫn là ta
Ngàn năm đây đó vẫn là tương tri
Rượu nồng nhấp tron đôi ly
Bài thơ khổ độc nhâm nhi ngọt ngào
Tiếng lòng như ngọn sóng trào
Ta làm giọt nước rơi vào biển đông!

T.DIỆP

BÀI CHO CUỘC ĐỜI

( riêng tặng NPL)
Nắng chiều tỏa bóng càn khôn
Tay nâng ly rượu nghe hồn lâng lâng
Dấu chưa đi trọn đường trần
Mà nghe hồn mộng xa dần chơi vơi...

Hơi men để biết cuộc đời
Đắng cay để biết vị mùi khổ đau
Thở than để biết nỗi sầu
Lặng im để biết sắc màu thời gian
Bàng hoàng để biết trái ngang
Bạc tiền để biết giàu sang bần cùng
Cái tôi để biết riêng chung
Tự hào để biết ung dung tháng ngày
Bon chen biết dở biết hay
Cảm giác để biết tỉnh say sự mình...

T.DIỆP

HƯƠNG TRÀ BUỔI SỚM

Bài 1:
Ăn, ỉ... nửa bữa là thường
Vì chưng nô lệ con đường áo cơm
Hoa tàn còn thoảng hương thơm
Ta thân lữ khách cô đơn mạt trần!

Bài 2:
Túi cơm, giá áo chào thua
Coi như đã trật đường đua với đời!

T.DIỆP

Tỉnh giấc Nam Kha

Tỉnh giấc Nam Kha mộng chửa thành
Vì đời nên mãi bận công danh
Tài trai: đâu ngỡ còn tay trắng
Chí lớn: đâu ngờ bạc tóc xanh
Cơm áo mòn hơi trường lấn lướt
Bạc tiền mỏi gối cuộc đua tranh
Ngâm câu "túy ngọa "suy kim cổ:
Phú quý vinh hoa ...gió thoảng mành!

Diệp Thế Thoại

LÀM THƠ CHỈ ĐỂ TẶNG NGƯÒI

Rằng nhiều vật chất là giàu(!?)
Tuy đơn giản vẫn nhuộm màu nhân sinh
Bấy lâu ta vẫn vô tình
Làm thơ tích lũy để dành tặng em
Muôn ngàn nhịp đập con tim
Theo dòng suy tưởng cổ kim rối bời
Thơ ta vốn chỉ là lời
Không mài không dũa xin mời em xem:
Này lời đã thức nhiều đêm
Này lời ấu trĩ yếu mềm khó nghe
Này lời ngõ ý rụt rè

Này hơi men rượu lè nhè vô duyên
Ta vào điệp khúc triền miên
Để quên muôn nỗi niềm riêng cuộc đời...
Em, người đi qua đời tôi
Tôi làm thơ để tặng người, người ơi...

Diệp Thế Thoại

MỪNG CỤ NAM ĐÀ TRÒN TÁM MƯƠI TUỔI

(Kính tặng Cụ Nam Đà)

Mừng thọ hôm nay rộn tiếng cười
Cụ là đại thụ giữa đời vui
Nam, Trung xuôi ngược chân chưa mỏi
Đà, Nhạn xông pha vững một thời
Tròn nghĩa núi sông lời ước hẹn
Tám mươi năm chẵn chẳng hề ngơi
Mươi lăm, hai chục năm thêm nữa
Tuổi chẵn tròn trăm bách tuế thôi!

2006
Diệp Thế Thoại

MỘT THỜI KỶ NIỆM NGỌT NGÀO!

(Kính tặng Ông Lê Quang Biểu, Ông Lê Thành Giới)

Năm mươi năm giấc mộng dài (*)
Giật mình ngoảnh lại hình hài gió sương
Con tằm từ độ tơ vương
Sợi lòng trăm nhớ ngàn thương vẫn còn
Quê xưa: đây những lối mòn
Tình xưa: kẻ mất người còn hôm nay!
Rượu mừng chưa uống mà say
Bài ca sum họp vòng tay ấm nồng
Nhớ lời hẹn với núi sông
Mà nay đã thỏa tấm lòng ước ao
Một thời kỷ niệm ngọt ngào
Trăm năm vẫn cứ rạt rào lòng ta!

(* ) năm 1948 Cô Bốn mất, năm 1998 Dượng trở lại thăm mộ!
Phú Nhiêu - 1998
DIỆP THẾ THOẠI

NGHĨA CŨ TÌNH XƯA

(Kính tặng Dượng Bốn Lê Quang Biểu nhân ngày về thăm mộ Cô Bốn Diệp Thị Hảo tại Phú Nhiêu Hòa Mỹ sau gần 50 năm xa cách !)

Nhịp thở thời gian trái đất quay
Tuổi già tình nghĩa vẫn còn "say":
Tình xưa dượng khắc vào bia đó
Nghĩa cũ cô còn nấm mộ đây
Chung thủy sắt son râu tóc bạc
Ân tình ngào ngạt khói hương bay
Mất còn là lẽ trong trời đất
Giữ trọn tình quê, hẹn tháng ngày!

Phú Nhiêu - 1998
Diệp Thế Thoại

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

NỖI LÒNG TƯỞNG ĐẾN MÀ ĐAU

Không hiểu nhau kể như đã mất
Tiếc làm gì vật chất phù du
Đời ta biết mấy mùa thu
Sầu cây trụi lá, buồn mù mưa giăng!

Nỗi lòng đó hỏi rằng ai hiểu
Mất lòng tin đành chịu âm thầm
Tìm đâu hạnh phúc trăm năm
Ơi con chim nhỏ ngàn tăm khuất mù!

Tình đã tỏ mặc dù không hiểu
Lòng đã trao sao chịu vũ phu
Chào em chào cả mùa thu
Để ta chắp cánh phiêu du cõi trời!


Ta trả lại đất trời cây cỏ
Nỗi lòng này biết tỏ cùng ai
Chào em, chào cả đời trai
Để ta cạn chén tương lai với đời!

(kỷ niệm một nỗi đau buồn của đời tôi - Phú Thứ 8/1982)
DIỆP THẾ THOẠI

ANH NÓI VỚI EM

(riêng tặng vợ tôi)

Anh đã nói nhiều nhưng em chưa hiểu
Biết làm sao khuây khỏa nỗi niềm ring
Nghe xót xa, nghe buồn lên tận đỉnh
Đời đôi ta bến lạ neo thuyền!

Anh đã nói nhiều nhưng em chưa hiểu
Hiểu gì anh, em hỡi hiểu gì anh
Theo tháng năm đời anh dâu biển
Em má hồng nối tiếp xuân xanh!

Nói gì đây cho em hiểu được
Rằng lòng anh giờ đã mây giăng
Đêm trắng đêm anh ngồi thao thức
Bên đèn khuya - kể chuyện trăng tàn!

Đời em ván đã đóng thuyền
Đời anh chưa dễ bình yên cuộc đời
Khi vật đổi lúc sao dời
Xin em giữ trọn những lời ước mong:
Cho em
Một chiếc áo hồng
Và cho em nụ hôn nồng đầu tiên!

Phú Thứ 1978
DIỆP THẾ THOẠI

MỪNG CON

tặng Diệp Tư Duy (cu Kễnh anh)

Đời ba giờ đẹp hơn rồi
Bỡi nghe tiếng khóc chào đời của con
Môi hồng như điểm tô son
Con là hạnh phúc suối nguồn niềm vui
Mẹ con còn tuổi đôi mươi
Nhìn con sung sướng mỉm cười hồn nhiên
Ba quên trăm khổ nghìn phiền
Ba quên muôn nỗi oan khiên của đời
Con ơi, sáng cả đất trời!
Vui lên để tiếp nối lời hôm nay!
Tư Duy, ba đã giải bày
Mấy lời con nhớ đến ngày mai sau...

(Phú Thứ-1976)
DIỆP THẾ THOẠI

CÙNG BƯỚC ĐỘC HÀNH

...những ngày đầu bước chân vào trường SPQN, tạm trú tại Peace Hotel(415-419 Gia Long), lạ người lạ cảnh, nỗi lòng cô đơn, đêm nhìn mưa nhớ nhà...bỗng dưng một cảm giác bâng quơ ùa đến, làm bài thơ này...

Ra đi mà chi hỡi người tuổi trẻ
Bao năm rồi sương gió dãi dầu thân
Vẫn nhẹ bước trên buồn đau thế hệ
Mòn non sông, vẹt gót phong trần!

Vội vã làm chi hỡi người tuổi trẻ
Trắng tóc thời gian đếm tuổi trăng tròn
Rồi gục chết bên mồ chôn bóng xế
Hương thời gian người hỡi có còn không?
Sao đêm nay nuốt niềm cay đắng!

Nghe tiếng ai cười trong đời muôn thử
Mưa, mưa, mưa nước lũ tuôn tràn
Sâu thăm thẳm quán đời im tiếng ngủ
Đi đi thôi đánh mất tuổi vàng!

Ô còn đêm nay chỉ một đêm chờ
Hãy cạn đi những ngày những tháng
Đừng nuối tiếc nấm mồ chôn dĩ vãng
Quên, quên đi vóc dáng bơ phờ...

********

Này người tuổi trẻ
Ta, người cùng bước đọc hành
Đường dài gót mỏi đi quanh cuộc đời
Đêm nay dừng lại bên trời
Hoang xưa rũ rượị ý lời thô sơ...

QUY NHƠN 10/1972
DIỆP THẾ THOẠI

NÓI VỚI EM

(Tặng em Paul, ngày anh ra đi tìm lẽ sống...)

Em Paul, em Paul
Này em tiến lên
Trên đường học vấn
Em đừng thơ thẩn
Cũng chớ biếng lười
Em hãy tưoi cười
vì đời tươi sáng
Em đừng ngao ngán
Vì một ngày mai
Đường em còn dài
Sức em còn rộng
Ngày mai vắng bóng
Em chớ buồn anh!

Em Paul, em Paul
Này em tiến lên
Trên đường học vấn
Em hãy ngoan ngoãn
Cho mẹ bớt rầy
Anh đâu còn đây
Mà anh chỉ, dạy
Cuộc đời thế ấy
Anh phải ra đi
Ngày mai được chi
Anh nào biết trước
Anh chỉ ao ước
Có một ngày về
Đâu còn lê thê
Đi tìm lẽ sống
Ngày mai vắng bóng
Em chớ buồn anh
Em hãy đua tranh
Trên đường học tập
Bước đường tự lập
Anh quyết ra đi...

Mấy lời chia ly
Em nên trân trọng!

Tuy Hòa - 1970 (18 tuổi)
DIỆP THẾ THOẠI

BELGA

(Cảm giác khi hút điếu thuốc Belga của bạn từ ngoại quốc gửi về, làm bài thơ này gửi bạn để cám ơn vì thời điểm đó được tặng một điếu thuốc ngoại đã là "món quà quý"!)
B Bao ngày thèm điếu thuốc thơm
E Em là sợi khói chiều hôm quê nhà
L Lòng ta dõi bóng mây xa
G Gửi người phiêu bạt quan hà từ đây
A Áo cơm đói rách những ngày
Belga nửa điếu mà say tình người! (*)
(*)Tục ngữ có câu:"Nhất..., nhì thuốc ngon nửa điếu".
1979
Diệp Thế Thoại