Không hiểu nhau kể như đã mất
Tiếc làm gì vật chất phù du
Đời ta biết mấy mùa thu
Sầu cây trụi lá, buồn mù mưa giăng!
Nỗi lòng đó hỏi rằng ai hiểu
Mất lòng tin đành chịu âm thầm
Tìm đâu hạnh phúc trăm năm
Ơi con chim nhỏ ngàn tăm khuất mù!
Tình đã tỏ mặc dù không hiểu
Lòng đã trao sao chịu vũ phu
Chào em chào cả mùa thu
Để ta chắp cánh phiêu du cõi trời!
Ta trả lại đất trời cây cỏ
Nỗi lòng này biết tỏ cùng ai
Chào em, chào cả đời trai
Để ta cạn chén tương lai với đời!
(kỷ niệm một nỗi đau buồn của đời tôi - Phú Thứ 8/1982)
DIỆP THẾ THOẠI
Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011
ANH NÓI VỚI EM
(riêng tặng vợ tôi)
Anh đã nói nhiều nhưng em chưa hiểu
Biết làm sao khuây khỏa nỗi niềm ring
Nghe xót xa, nghe buồn lên tận đỉnh
Đời đôi ta bến lạ neo thuyền!
Anh đã nói nhiều nhưng em chưa hiểu
Hiểu gì anh, em hỡi hiểu gì anh
Theo tháng năm đời anh dâu biển
Em má hồng nối tiếp xuân xanh!
Nói gì đây cho em hiểu được
Rằng lòng anh giờ đã mây giăng
Đêm trắng đêm anh ngồi thao thức
Bên đèn khuya - kể chuyện trăng tàn!
Đời em ván đã đóng thuyền
Đời anh chưa dễ bình yên cuộc đời
Khi vật đổi lúc sao dời
Xin em giữ trọn những lời ước mong:
Cho em
Một chiếc áo hồng
Và cho em nụ hôn nồng đầu tiên!
Phú Thứ 1978
DIỆP THẾ THOẠI
Anh đã nói nhiều nhưng em chưa hiểu
Biết làm sao khuây khỏa nỗi niềm ring
Nghe xót xa, nghe buồn lên tận đỉnh
Đời đôi ta bến lạ neo thuyền!
Anh đã nói nhiều nhưng em chưa hiểu
Hiểu gì anh, em hỡi hiểu gì anh
Theo tháng năm đời anh dâu biển
Em má hồng nối tiếp xuân xanh!
Nói gì đây cho em hiểu được
Rằng lòng anh giờ đã mây giăng
Đêm trắng đêm anh ngồi thao thức
Bên đèn khuya - kể chuyện trăng tàn!
Đời em ván đã đóng thuyền
Đời anh chưa dễ bình yên cuộc đời
Khi vật đổi lúc sao dời
Xin em giữ trọn những lời ước mong:
Cho em
Một chiếc áo hồng
Và cho em nụ hôn nồng đầu tiên!
Phú Thứ 1978
DIỆP THẾ THOẠI
MỪNG CON
tặng Diệp Tư Duy (cu Kễnh anh)
Đời ba giờ đẹp hơn rồi
Bỡi nghe tiếng khóc chào đời của con
Môi hồng như điểm tô son
Con là hạnh phúc suối nguồn niềm vui
Mẹ con còn tuổi đôi mươi
Nhìn con sung sướng mỉm cười hồn nhiên
Ba quên trăm khổ nghìn phiền
Ba quên muôn nỗi oan khiên của đời
Con ơi, sáng cả đất trời!
Vui lên để tiếp nối lời hôm nay!
Tư Duy, ba đã giải bày
Mấy lời con nhớ đến ngày mai sau...
(Phú Thứ-1976)
DIỆP THẾ THOẠI
Đời ba giờ đẹp hơn rồi
Bỡi nghe tiếng khóc chào đời của con
Môi hồng như điểm tô son
Con là hạnh phúc suối nguồn niềm vui
Mẹ con còn tuổi đôi mươi
Nhìn con sung sướng mỉm cười hồn nhiên
Ba quên trăm khổ nghìn phiền
Ba quên muôn nỗi oan khiên của đời
Con ơi, sáng cả đất trời!
Vui lên để tiếp nối lời hôm nay!
Tư Duy, ba đã giải bày
Mấy lời con nhớ đến ngày mai sau...
(Phú Thứ-1976)
DIỆP THẾ THOẠI
CÙNG BƯỚC ĐỘC HÀNH
...những ngày đầu bước chân vào trường SPQN, tạm trú tại Peace Hotel(415-419 Gia Long), lạ người lạ cảnh, nỗi lòng cô đơn, đêm nhìn mưa nhớ nhà...bỗng dưng một cảm giác bâng quơ ùa đến, làm bài thơ này...
Ra đi mà chi hỡi người tuổi trẻ
Bao năm rồi sương gió dãi dầu thân
Vẫn nhẹ bước trên buồn đau thế hệ
Mòn non sông, vẹt gót phong trần!
Vội vã làm chi hỡi người tuổi trẻ
Trắng tóc thời gian đếm tuổi trăng tròn
Rồi gục chết bên mồ chôn bóng xế
Hương thời gian người hỡi có còn không?
Sao đêm nay nuốt niềm cay đắng!
Nghe tiếng ai cười trong đời muôn thử
Mưa, mưa, mưa nước lũ tuôn tràn
Sâu thăm thẳm quán đời im tiếng ngủ
Đi đi thôi đánh mất tuổi vàng!
Ô còn đêm nay chỉ một đêm chờ
Hãy cạn đi những ngày những tháng
Đừng nuối tiếc nấm mồ chôn dĩ vãng
Quên, quên đi vóc dáng bơ phờ...
********
Này người tuổi trẻ
Ta, người cùng bước đọc hành
Đường dài gót mỏi đi quanh cuộc đời
Đêm nay dừng lại bên trời
Hoang xưa rũ rượị ý lời thô sơ...
QUY NHƠN 10/1972
DIỆP THẾ THOẠI
Ra đi mà chi hỡi người tuổi trẻ
Bao năm rồi sương gió dãi dầu thân
Vẫn nhẹ bước trên buồn đau thế hệ
Mòn non sông, vẹt gót phong trần!
Vội vã làm chi hỡi người tuổi trẻ
Trắng tóc thời gian đếm tuổi trăng tròn
Rồi gục chết bên mồ chôn bóng xế
Hương thời gian người hỡi có còn không?
Sao đêm nay nuốt niềm cay đắng!
Nghe tiếng ai cười trong đời muôn thử
Mưa, mưa, mưa nước lũ tuôn tràn
Sâu thăm thẳm quán đời im tiếng ngủ
Đi đi thôi đánh mất tuổi vàng!
Ô còn đêm nay chỉ một đêm chờ
Hãy cạn đi những ngày những tháng
Đừng nuối tiếc nấm mồ chôn dĩ vãng
Quên, quên đi vóc dáng bơ phờ...
********
Này người tuổi trẻ
Ta, người cùng bước đọc hành
Đường dài gót mỏi đi quanh cuộc đời
Đêm nay dừng lại bên trời
Hoang xưa rũ rượị ý lời thô sơ...
QUY NHƠN 10/1972
DIỆP THẾ THOẠI
NÓI VỚI EM
(Tặng em Paul, ngày anh ra đi tìm lẽ sống...)
Em Paul, em Paul
Này em tiến lên
Trên đường học vấn
Em đừng thơ thẩn
Cũng chớ biếng lười
Em hãy tưoi cười
vì đời tươi sáng
Em đừng ngao ngán
Vì một ngày mai
Đường em còn dài
Sức em còn rộng
Ngày mai vắng bóng
Em chớ buồn anh!
Em Paul, em Paul
Này em tiến lên
Trên đường học vấn
Em hãy ngoan ngoãn
Cho mẹ bớt rầy
Anh đâu còn đây
Mà anh chỉ, dạy
Cuộc đời thế ấy
Anh phải ra đi
Ngày mai được chi
Anh nào biết trước
Anh chỉ ao ước
Có một ngày về
Đâu còn lê thê
Đi tìm lẽ sống
Ngày mai vắng bóng
Em chớ buồn anh
Em hãy đua tranh
Trên đường học tập
Bước đường tự lập
Anh quyết ra đi...
Mấy lời chia ly
Em nên trân trọng!
Tuy Hòa - 1970 (18 tuổi)
DIỆP THẾ THOẠI
Em Paul, em Paul
Này em tiến lên
Trên đường học vấn
Em đừng thơ thẩn
Cũng chớ biếng lười
Em hãy tưoi cười
vì đời tươi sáng
Em đừng ngao ngán
Vì một ngày mai
Đường em còn dài
Sức em còn rộng
Ngày mai vắng bóng
Em chớ buồn anh!
Em Paul, em Paul
Này em tiến lên
Trên đường học vấn
Em hãy ngoan ngoãn
Cho mẹ bớt rầy
Anh đâu còn đây
Mà anh chỉ, dạy
Cuộc đời thế ấy
Anh phải ra đi
Ngày mai được chi
Anh nào biết trước
Anh chỉ ao ước
Có một ngày về
Đâu còn lê thê
Đi tìm lẽ sống
Ngày mai vắng bóng
Em chớ buồn anh
Em hãy đua tranh
Trên đường học tập
Bước đường tự lập
Anh quyết ra đi...
Mấy lời chia ly
Em nên trân trọng!
Tuy Hòa - 1970 (18 tuổi)
DIỆP THẾ THOẠI
BELGA
(Cảm giác khi hút điếu thuốc Belga của bạn từ ngoại quốc gửi về, làm bài thơ này gửi bạn để cám ơn vì thời điểm đó được tặng một điếu thuốc ngoại đã là "món quà quý"!)
B Bao ngày thèm điếu thuốc thơm
E Em là sợi khói chiều hôm quê nhà
L Lòng ta dõi bóng mây xa
G Gửi người phiêu bạt quan hà từ đây
A Áo cơm đói rách những ngày
Belga nửa điếu mà say tình người! (*)
(*)Tục ngữ có câu:"Nhất..., nhì thuốc ngon nửa điếu".
1979
Diệp Thế Thoại
B Bao ngày thèm điếu thuốc thơm
E Em là sợi khói chiều hôm quê nhà
L Lòng ta dõi bóng mây xa
G Gửi người phiêu bạt quan hà từ đây
A Áo cơm đói rách những ngày
Belga nửa điếu mà say tình người! (*)
(*)Tục ngữ có câu:"Nhất..., nhì thuốc ngon nửa điếu".
1979
Diệp Thế Thoại
RUBY
(Cảm giác khi hút điếu thuốc Ruby bạn mời, làm thơ tặng bạn)
R Rung đùi cho đã cuộc đời
U Uống vào ly rượu đất trời lăn quay
B Bập bềnh thuyền lướt sông say
Y Yêu người nên hóa chiều nay thẫn thờ...
Diệp Thế Thoại
R Rung đùi cho đã cuộc đời
U Uống vào ly rượu đất trời lăn quay
B Bập bềnh thuyền lướt sông say
Y Yêu người nên hóa chiều nay thẫn thờ...
Diệp Thế Thoại
ĐÊM TRỰC TRƯỜNG
(Kỷ niệm buồn vui sư phạm - tặng Hương)
Ngủ lại đêm nay để trực trường
Hai thầy: thầy Thoại với thầy Hương
Mấy hàng cửa khép, năm phòng học
Một ngọn đèn lu, bốn bức tường!
Lộp bộp ngoài hiên mưa rớt giọt
Rè rè cuối ngõ dế kêu sương!
Hai lần mỗi tháng phiên mình trực
Trách nhiệm trường giao quyết đảm đương!
Hòa Đồng - 1983
Diệp Thể Thoại
Ngủ lại đêm nay để trực trường
Hai thầy: thầy Thoại với thầy Hương
Mấy hàng cửa khép, năm phòng học
Một ngọn đèn lu, bốn bức tường!
Lộp bộp ngoài hiên mưa rớt giọt
Rè rè cuối ngõ dế kêu sương!
Hai lần mỗi tháng phiên mình trực
Trách nhiệm trường giao quyết đảm đương!
Hòa Đồng - 1983
Diệp Thể Thoại
THĂM BẠN CŨ (Mừng tân hôn)
(Tặng Ông Nguyễn Trường Cánh, Xóm Rớ, Đông Tác)
...Sau hơn bốn năm xa cách từ sau năm 1975...
Nhân ngày lê thành hôn cho con trai, một đồng nghiệp cũ có mời tôi đến chung vui tiệc rượu. Hơn mười cây số cót két trên chiếc xe đạp nát. Rớt mồ hôi hột... Gặp lại người xưa, nhìn cảnh cũ, ngẫu hứng làm bài thơ để tặng...
Hơn bốn năm tôi mới lại nhà
Mừng vui được gặp mặt ông bà
Cây xi cảnh cũ còn quen thuộc
Xóm Rớ người xưa vẫn mặn mà
Chén rượu tân hôn nồng câu chuyện
Chung trà hội hữu đẹp lời ca
Cách xa nào quản còng lưng đạp
Tình bạn như vầy quá thiết tha!
Diệp Thế Thoại
...Sau hơn bốn năm xa cách từ sau năm 1975...
Nhân ngày lê thành hôn cho con trai, một đồng nghiệp cũ có mời tôi đến chung vui tiệc rượu. Hơn mười cây số cót két trên chiếc xe đạp nát. Rớt mồ hôi hột... Gặp lại người xưa, nhìn cảnh cũ, ngẫu hứng làm bài thơ để tặng...
Hơn bốn năm tôi mới lại nhà
Mừng vui được gặp mặt ông bà
Cây xi cảnh cũ còn quen thuộc
Xóm Rớ người xưa vẫn mặn mà
Chén rượu tân hôn nồng câu chuyện
Chung trà hội hữu đẹp lời ca
Cách xa nào quản còng lưng đạp
Tình bạn như vầy quá thiết tha!
Diệp Thế Thoại
LÊN LỚP TRỄ GIỜ (!)
(Một sự thật quá "đau xót" của sự trễ giờ lên lớp nhưng không được người quản lý cảm thông và chia xẻ! riêng tặng Hương)
Lên lớp chiều nay phải trễ giờ
Hỏng xe chuyện ấy thật không ngờ:
Dây sên khô nhớt quay không chạy
Ổ giữa chèn bi đạp cứng đờ!
Sửa chữa ga-ra còn đóng cửa
đi nhờ khách lạ mặt làm ngơ
Vác xe lên cổ co giò chạy
Nghĩ tấm thân tôi thấy sững sờ!
T.DIỆP
Lên lớp chiều nay phải trễ giờ
Hỏng xe chuyện ấy thật không ngờ:
Dây sên khô nhớt quay không chạy
Ổ giữa chèn bi đạp cứng đờ!
Sửa chữa ga-ra còn đóng cửa
đi nhờ khách lạ mặt làm ngơ
Vác xe lên cổ co giò chạy
Nghĩ tấm thân tôi thấy sững sờ!
T.DIỆP
CHÚNG NÓ XEM THẦY
(Sự khó chịu nhất của nghề dạy học là khi bị ai đó đứng ngoài cửa lớp dòm vào như xem xiếc (!) Nhưng đôi khi vì "hoàn cảnh" đành phải chịu vậy. Một bài thơ kỷ niệm buồn vui nghề dạy học)
Ngoài cửa lao xao có một bầy
Thì ra chúng nó chực xem thầy
Láo liên cặp mắt đôi lòng trắng
Lởm chởm hàm răng cái mặt dày
Bắt chước vịt đầm rình nghe sấm
Học đòi khỉ núi đứng rung cây
Dang ra tránh chỗ cho ta dạy
Lịch sự xem sao lũ chúng mày!
T.DIỆP
Ngoài cửa lao xao có một bầy
Thì ra chúng nó chực xem thầy
Láo liên cặp mắt đôi lòng trắng
Lởm chởm hàm răng cái mặt dày
Bắt chước vịt đầm rình nghe sấm
Học đòi khỉ núi đứng rung cây
Dang ra tránh chỗ cho ta dạy
Lịch sự xem sao lũ chúng mày!
T.DIỆP
VỀ VỚI SƠN HÒA
Chiều nay về với Sơn Hòa
Ta đi trong ánh nắng tà đầu xuân
Sắc xanh ôm cả núi rừng
Mùi hương mía ngọt thơm lừng không gian
Người đi chân bước rộn ràng
Đẹp sao phố núi chứa chan ân tình
Qua rồi khói lửa chiến tranh
Xuân về hoa nở thắm tình quê hương
Bàn tay ấm mấy yêu thương
Chuyền cho nhau cả mùi hương rượu cần
Má em ửng ánh lửa hồng
Câu thơ viết vội còn nồng ý say
Chung vui trọn một đêm này
Rộn ràng suối nhạc ngất ngây tình người
Sơn Hà, Suối Bạc, Suối Trai
Đá Đề dốc dựng thương hoài ngàn năm (*)
Nguyên Tiêu vọng ánh trăng rằm
Người đi nhỏt giọt lệ thầm chia xa...
******
Ta về mãi nhớ Sơn Hòa
Củng Sơn phố núi ngọc ngà, thân thương...
(*) Các địa danh thuộc Sơn Hòa
Sơn Hòa 1991
DIỆP THẾ THOẠI
Ta đi trong ánh nắng tà đầu xuân
Sắc xanh ôm cả núi rừng
Mùi hương mía ngọt thơm lừng không gian
Người đi chân bước rộn ràng
Đẹp sao phố núi chứa chan ân tình
Qua rồi khói lửa chiến tranh
Xuân về hoa nở thắm tình quê hương
Bàn tay ấm mấy yêu thương
Chuyền cho nhau cả mùi hương rượu cần
Má em ửng ánh lửa hồng
Câu thơ viết vội còn nồng ý say
Chung vui trọn một đêm này
Rộn ràng suối nhạc ngất ngây tình người
Sơn Hà, Suối Bạc, Suối Trai
Đá Đề dốc dựng thương hoài ngàn năm (*)
Nguyên Tiêu vọng ánh trăng rằm
Người đi nhỏt giọt lệ thầm chia xa...
******
Ta về mãi nhớ Sơn Hòa
Củng Sơn phố núi ngọc ngà, thân thương...
(*) Các địa danh thuộc Sơn Hòa
Sơn Hòa 1991
DIỆP THẾ THOẠI
QUA CẦU MỸ THUẬN
Qua cầu Mỹ Thuận nhìn sông
Mênh mông con nước xuôi dòng Tiền Giang
Nối đuôi thẳng tắp hai hàng
Người, xe xuôi ngược rộn ràng niềm vui
Vươn cao sừng sững giữa trời
Chiếc cầu thế kỷ rạng ngời niềm tin
Hai bờ nối chặt nghĩa tình
Còn đâu bến bắc bồng bềnh sóng xô
Lục bình hoa nở nhấp nhô
Để trong mơ thoảng tiếng hò phương nam
Áo em thơm ngát hương tràm
Tình quê một thoáng đủ làm men say
Tiền Giang ơi, ta về đây
Qua cầu Mỹ Thuận ngất ngây với cầu...
Sông sâu thì mặc sông sâu
Cầu xinh xinh mãi chiếc cầu với sông...
(Tiền Giang - ngày khánh thành cầu Mỹ Thuận)
Diệp Thế Thoại
Mênh mông con nước xuôi dòng Tiền Giang
Nối đuôi thẳng tắp hai hàng
Người, xe xuôi ngược rộn ràng niềm vui
Vươn cao sừng sững giữa trời
Chiếc cầu thế kỷ rạng ngời niềm tin
Hai bờ nối chặt nghĩa tình
Còn đâu bến bắc bồng bềnh sóng xô
Lục bình hoa nở nhấp nhô
Để trong mơ thoảng tiếng hò phương nam
Áo em thơm ngát hương tràm
Tình quê một thoáng đủ làm men say
Tiền Giang ơi, ta về đây
Qua cầu Mỹ Thuận ngất ngây với cầu...
Sông sâu thì mặc sông sâu
Cầu xinh xinh mãi chiếc cầu với sông...
(Tiền Giang - ngày khánh thành cầu Mỹ Thuận)
Diệp Thế Thoại
NHỚ MỘT DÒNG SÔNG
(Trực trường, đêm mưa..., nhân đọc bút ký "Ai đã đặt tên cho dòng sông" của HPNT, cảm tác riêng tặng K.Chi-Huế)
Sông chi hỏi sông tên chi
Để người xa Huế đêm ni nhớ nhà
Nhớ tà áo trắng thướttha
Tràng Tiền mấy nhịp cầu qua bến bờ
Nhớ dòng nước mát tuổi thơ
Dòng sông có tự bao giờ hỡ em?
Giọng hò ai giữa thâu đêm
Mái chèo khuấy nước con tim thẫn thờ
Qua rồi hỡi những giấc mơ
Tình nhân đứng đó đợi chờ bâng khuâng
Sông xanh từ thuở Huyền Trân
Xuống thuyền xuôi bến làm dân Chiêm Thành
Sông xanh in bóng cổ thành
Một thời xe ngựa yến oanh dập dìu
Dựng nên số phận nàng Kiều
Nguyễn Du cũng đã những chiều với sông!
Song chi mà nước rất trong
Sông chi mà nước một dòng chảy xuôi
Sông chi để bến ngậm ngùi
Nhạt nhòa nhân ảnh, bồi hồi phấn son...
Phước Mỹ, 20/11/1986)
DIỆP THẾ THOẠI
Sông chi hỏi sông tên chi
Để người xa Huế đêm ni nhớ nhà
Nhớ tà áo trắng thướttha
Tràng Tiền mấy nhịp cầu qua bến bờ
Nhớ dòng nước mát tuổi thơ
Dòng sông có tự bao giờ hỡ em?
Giọng hò ai giữa thâu đêm
Mái chèo khuấy nước con tim thẫn thờ
Qua rồi hỡi những giấc mơ
Tình nhân đứng đó đợi chờ bâng khuâng
Sông xanh từ thuở Huyền Trân
Xuống thuyền xuôi bến làm dân Chiêm Thành
Sông xanh in bóng cổ thành
Một thời xe ngựa yến oanh dập dìu
Dựng nên số phận nàng Kiều
Nguyễn Du cũng đã những chiều với sông!
Song chi mà nước rất trong
Sông chi mà nước một dòng chảy xuôi
Sông chi để bến ngậm ngùi
Nhạt nhòa nhân ảnh, bồi hồi phấn son...
Phước Mỹ, 20/11/1986)
DIỆP THẾ THOẠI
NÓI GÌ VỚI BIỂN...
(Tặng T.Hương)
Nói gì với biển chiều nay
Khi đà chếnh choáng men say đất trời
Biển ơi ta gửi mấy lời
Mênh mông sóng nước để người vấn vương
Xạc xào bãi cát rừng dương
Ngất ngây vị mặn mùi hương hải hồ
Bao nhiêu con sóng vỗ bờ
Bấy nhiêu kỷ niệm thẫn thờ dấu chân
Biển chiều đếm bước bâng khuâng
Dấu xa nhưng chỉ ngập ngừng lại thôi
Tan trong gió những tiếng cười
Hòa trong vị mặn những lời tri âm,
(Mênh mông là cõi lặng câm
Suy tư là chốn ngàn năm rã rời...)
Người ơi xin hãy về thôi
Đừng tan vào giọt mưa rơi biển chiều...
Tuy Hòa 1998
DIỆP THẾ THOẠI
Nói gì với biển chiều nay
Khi đà chếnh choáng men say đất trời
Biển ơi ta gửi mấy lời
Mênh mông sóng nước để người vấn vương
Xạc xào bãi cát rừng dương
Ngất ngây vị mặn mùi hương hải hồ
Bao nhiêu con sóng vỗ bờ
Bấy nhiêu kỷ niệm thẫn thờ dấu chân
Biển chiều đếm bước bâng khuâng
Dấu xa nhưng chỉ ngập ngừng lại thôi
Tan trong gió những tiếng cười
Hòa trong vị mặn những lời tri âm,
(Mênh mông là cõi lặng câm
Suy tư là chốn ngàn năm rã rời...)
Người ơi xin hãy về thôi
Đừng tan vào giọt mưa rơi biển chiều...
Tuy Hòa 1998
DIỆP THẾ THOẠI
NGÀY Ở ĐÀ LẠT
Giang sơn tuyệt mỹ là đây
Đường về Đà Lạt đồi cây chập chùng
Vút cao là dáng của thông
Ôm trùm kín đất sắc hồng của hoa
Rì rào nước chảy suối ca
Giang sơn gói trọn đậm đà riêng chung
Dễ thương đôi má em hồng
Cám ơn đất mẹ tấm lòng bao dung
Bao nhiêu đồi núi chập chùng
Bấy nhiêu tình cảm đến cùng xứ mơ
Ta đi trong sớm sương mờ
Nghe lòng dậy những câu thơ giữa trời
Thông reo, suối chảy lưng trời
Dễ gì quên được nụ cười nở hoa
Đà Lạt ơi, mai chia xa...
Ta về vẫn mãi thiết tha tình người!
Kỷ niệm Đà Lạt 1991
Diệp Thế Thoại
Đường về Đà Lạt đồi cây chập chùng
Vút cao là dáng của thông
Ôm trùm kín đất sắc hồng của hoa
Rì rào nước chảy suối ca
Giang sơn gói trọn đậm đà riêng chung
Dễ thương đôi má em hồng
Cám ơn đất mẹ tấm lòng bao dung
Bao nhiêu đồi núi chập chùng
Bấy nhiêu tình cảm đến cùng xứ mơ
Ta đi trong sớm sương mờ
Nghe lòng dậy những câu thơ giữa trời
Thông reo, suối chảy lưng trời
Dễ gì quên được nụ cười nở hoa
Đà Lạt ơi, mai chia xa...
Ta về vẫn mãi thiết tha tình người!
Kỷ niệm Đà Lạt 1991
Diệp Thế Thoại
NÓI VỚI HỌC TRÒ
(tặng Tuyết Trinh)
Cười gì thầy, em học trò bé nhỏ
Chép bài đi kẻo thầy phạt bây giờ
Để thầy suy tư hát bài tình lỡ
Rồi bỗng dưng nghe những hững hờ!
Buổi sáng sớm ra ngồi trước cửa
Hai tay gầy đếm ngón tay gầy
Chuyện áo cơm chuyện làm dang dở
Chỉ riêng thầy: giọt nước mắt cho bàn tay!
Chạy theo thầy chi học trò bé nhỏ
Dấu chân thầy đã nhuốm phong sương
Còn chân em như chim sáo nhỏ
Mai kia thầy trôi dạt ngàn phương
Các em làm sao hiểu được lòng thầy
Thầy đang nghĩ gì chiều hôm nay
Trời sang đông mà còn nắng gắt
Cũng như lòng thầy gió thổi mây bay!
Học hành đi học trò bé nhỏ
Chép bài đi ngoan ngoãn xem nào
Đừng bắt chước thầy nhìn ra cửa sổ
Ngắm rặng núi mờ, dõi bóng mây cao...
(Trường Nam Tiểu học Tuy Hòa-10/1974)
DIỆP THẾ THOAI
Cười gì thầy, em học trò bé nhỏ
Chép bài đi kẻo thầy phạt bây giờ
Để thầy suy tư hát bài tình lỡ
Rồi bỗng dưng nghe những hững hờ!
Buổi sáng sớm ra ngồi trước cửa
Hai tay gầy đếm ngón tay gầy
Chuyện áo cơm chuyện làm dang dở
Chỉ riêng thầy: giọt nước mắt cho bàn tay!
Chạy theo thầy chi học trò bé nhỏ
Dấu chân thầy đã nhuốm phong sương
Còn chân em như chim sáo nhỏ
Mai kia thầy trôi dạt ngàn phương
Các em làm sao hiểu được lòng thầy
Thầy đang nghĩ gì chiều hôm nay
Trời sang đông mà còn nắng gắt
Cũng như lòng thầy gió thổi mây bay!
Học hành đi học trò bé nhỏ
Chép bài đi ngoan ngoãn xem nào
Đừng bắt chước thầy nhìn ra cửa sổ
Ngắm rặng núi mờ, dõi bóng mây cao...
(Trường Nam Tiểu học Tuy Hòa-10/1974)
DIỆP THẾ THOAI
CHO NGƯÒI TÌNH LỠ
(tặng Tuyết Trinh)
Gặp nhau trong cuộc tình cờ
Chia xa thấm thoắt đã mờ dấu chim
Em về trong tuổi im lìm
Môi thơm dĩ vãng, dáng chìm heo may
Thôi em tình đã xa bay
Thì thôi em cũng từ đây tạ từ
Lên non đốt tuổi đôi mươi
Mà nghe ngạo nghễ giọng cười thế gian
Chiều nay nẵng cũng võ vàng
Chiều nay anh cũng ngỡ ngàng bơ vơ
Vẫy tay đưa tiễn đợi chờ
Chôn vùi kỷ niệm ngày thơ thuở nào...
(QUY NHƠN-1973)
Diệp Thế Thoại
Gặp nhau trong cuộc tình cờ
Chia xa thấm thoắt đã mờ dấu chim
Em về trong tuổi im lìm
Môi thơm dĩ vãng, dáng chìm heo may
Thôi em tình đã xa bay
Thì thôi em cũng từ đây tạ từ
Lên non đốt tuổi đôi mươi
Mà nghe ngạo nghễ giọng cười thế gian
Chiều nay nẵng cũng võ vàng
Chiều nay anh cũng ngỡ ngàng bơ vơ
Vẫy tay đưa tiễn đợi chờ
Chôn vùi kỷ niệm ngày thơ thuở nào...
(QUY NHƠN-1973)
Diệp Thế Thoại
CHO CUỘC TÌNH PHAI
(Tằng Tuyết Trinh)
Rồi cũng phai cuộc tình
Trên tháng ngày chờ đợi
Hao gầy thêm nhánh tuổi
Em bước hồng xinh xinh
Rồi cũng phai cuộc tình
Còn gì đâu em hỡi
Có hồng thêm ánh nến
Cho mây trời lênh đênh!
Rồi cũng phai cuộc tình
Ta về ru giọt nhớ
Và hát bài tình lỡ
Cho reo vui bình minh
Cho cuộc tình đã phai
Đêm nay ngồicúi mặt
Ru hồn trong mê hoặc
Đếm thời gian miệt mài
Rồi cũng phai cuộc tình
Xa xăm miền sỏi đá
Bước chân em từng qua
Giờ bỗng thành xa lạ!
Thôi chia xa em nhé
Em về đi về đi
Em làm chi phân ly
Cho chim trời nhỏ lệ
Rồi cũng phai cuộc tình
Còn gì nữa đâu em
Sao không là mây trời
Trôi trên miền lênh đênh
Điếu thuốc nào lụn tàn
Trong khói sương trí nhớ
Bên bàn thờ tuổi thơ
Anh tìm trong quên lãng...
DIỆP THẾ THOẠI
(QUY NHƠN-1972)
Rồi cũng phai cuộc tình
Trên tháng ngày chờ đợi
Hao gầy thêm nhánh tuổi
Em bước hồng xinh xinh
Rồi cũng phai cuộc tình
Còn gì đâu em hỡi
Có hồng thêm ánh nến
Cho mây trời lênh đênh!
Rồi cũng phai cuộc tình
Ta về ru giọt nhớ
Và hát bài tình lỡ
Cho reo vui bình minh
Cho cuộc tình đã phai
Đêm nay ngồicúi mặt
Ru hồn trong mê hoặc
Đếm thời gian miệt mài
Rồi cũng phai cuộc tình
Xa xăm miền sỏi đá
Bước chân em từng qua
Giờ bỗng thành xa lạ!
Thôi chia xa em nhé
Em về đi về đi
Em làm chi phân ly
Cho chim trời nhỏ lệ
Rồi cũng phai cuộc tình
Còn gì nữa đâu em
Sao không là mây trời
Trôi trên miền lênh đênh
Điếu thuốc nào lụn tàn
Trong khói sương trí nhớ
Bên bàn thờ tuổi thơ
Anh tìm trong quên lãng...
DIỆP THẾ THOẠI
(QUY NHƠN-1972)
TUỔI ĐỜI
Người về đong một tuần trăng
Mà nghe ttuổi dại mù giăng ngõ đời
Tương lai rồi cũng xa vời
Đêm đêm thổn thức sao đời đắng cay
Hết đêm nắng sẽ dâng ngày
Hao gầy dáng vóc, tóc mây bơ phờ
Về đây ngày tháng hững hờ
Mà nghe tuổi dại đợi chờ dấu chân
Xót xa ngàn nỗi bâng khuâng
bỗng đâu hồn mộng xa dần ấu thơ
(Làm sao biết được chữ ngờ)
Lớn khôn rồi cũng bơ vơ tuổi đời...
(Quy Nhơn-1972)
DIỆP THẾ THOẠI
Mà nghe ttuổi dại mù giăng ngõ đời
Tương lai rồi cũng xa vời
Đêm đêm thổn thức sao đời đắng cay
Hết đêm nắng sẽ dâng ngày
Hao gầy dáng vóc, tóc mây bơ phờ
Về đây ngày tháng hững hờ
Mà nghe tuổi dại đợi chờ dấu chân
Xót xa ngàn nỗi bâng khuâng
bỗng đâu hồn mộng xa dần ấu thơ
(Làm sao biết được chữ ngờ)
Lớn khôn rồi cũng bơ vơ tuổi đời...
(Quy Nhơn-1972)
DIỆP THẾ THOẠI
ƯỚC MƠ
(riêng tặng TT)
Rằng đêm hôm ấy đẹp trời
Lấy câu cầu nguyện làm lời đôi ta
Áo em cúc nở vàng hoa
Hân hoan dáng điệu ngọc ngà trắng trong
Niềm vui tràn ngập trong lòng
Bước đi hớn hở còn mong ước gì
Mơ ngày cất bước vu quy
Giáo đường chuông đổ ta quỳ bên nhau
Mai sau dù có bạc đầu
Mai sau dù có nhuốm màu thời gian
Đêm nay nào dễ phai tàn
Ta về góp lại thành ngàn câu thơ...
1972
DIỆP THẾ THOẠI
Rằng đêm hôm ấy đẹp trời
Lấy câu cầu nguyện làm lời đôi ta
Áo em cúc nở vàng hoa
Hân hoan dáng điệu ngọc ngà trắng trong
Niềm vui tràn ngập trong lòng
Bước đi hớn hở còn mong ước gì
Mơ ngày cất bước vu quy
Giáo đường chuông đổ ta quỳ bên nhau
Mai sau dù có bạc đầu
Mai sau dù có nhuốm màu thời gian
Đêm nay nào dễ phai tàn
Ta về góp lại thành ngàn câu thơ...
1972
DIỆP THẾ THOẠI
TRÁI ĐAU THƯƠNG
Trái đau thương đã chín
Trên cành cây tương lai
Lá cội nguồn đã úa
Trong từng mảnh hình hài
Hỏi ta từ đâu lại
Trong mịt mù đêm nay
Rằng ta từ sương khói
Bàng bạc cùng nước mây
Giấc mơ hoang đã rụng
Thôi còn ước mơ chi
Tuổi thơ đã ra đi
Thiên đường nào ươm mộng!
Gục đầu xuống chiều nay
Bên hoang sơ rũ rượi
Trái đau thương chín ấy
Xin người hái đi thôi!
Tuy Hòa - 1970
DIỆP THẾ THOẠI
Trên cành cây tương lai
Lá cội nguồn đã úa
Trong từng mảnh hình hài
Hỏi ta từ đâu lại
Trong mịt mù đêm nay
Rằng ta từ sương khói
Bàng bạc cùng nước mây
Giấc mơ hoang đã rụng
Thôi còn ước mơ chi
Tuổi thơ đã ra đi
Thiên đường nào ươm mộng!
Gục đầu xuống chiều nay
Bên hoang sơ rũ rượi
Trái đau thương chín ấy
Xin người hái đi thôi!
Tuy Hòa - 1970
DIỆP THẾ THOẠI
NHỮNG BÀI THƠ NĂM 14 TUỔI
HÁT RONG
Chàng ngồi gãy khúc đàn cao
Nàng cong gân cổ hát chào bà con
Tiếng đàn từng tiếng nỉ non
Dăm ba cái nhịp thằng con gõ đều...
*******
THẦY BÓI
Từ xa chàng lại chốn này
Tay ôm cái tráp râu mày bảnh bao
Bày đồ giữa chợ hôm nào
Trưa ngày trắng buổi lao xao tiếng ruồi...
*******
ĐÁM XIẾC
Ông bầu giọng nói thao thao
Vài đứa con nít ra vào tự do
Bực mình con khỉ ngồi co
Thằng nào mới ném một mo cức bò!
Diệp Thế Thoại
(Những khúc lục bát trong kí ức tuổi thơ-
Tuy Hòa năm 14 tuổi)
Chàng ngồi gãy khúc đàn cao
Nàng cong gân cổ hát chào bà con
Tiếng đàn từng tiếng nỉ non
Dăm ba cái nhịp thằng con gõ đều...
*******
THẦY BÓI
Từ xa chàng lại chốn này
Tay ôm cái tráp râu mày bảnh bao
Bày đồ giữa chợ hôm nào
Trưa ngày trắng buổi lao xao tiếng ruồi...
*******
ĐÁM XIẾC
Ông bầu giọng nói thao thao
Vài đứa con nít ra vào tự do
Bực mình con khỉ ngồi co
Thằng nào mới ném một mo cức bò!
Diệp Thế Thoại
(Những khúc lục bát trong kí ức tuổi thơ-
Tuy Hòa năm 14 tuổi)
ĐẤT PHÚ QUÊ TÔI (bài 2)
Đất Phú quê tôi: đất mến thương
Rất nhiều cảnh đẹp của quê hương:
Lau, Me, Tàu, Cọ đồng lưu dấu
Cốc, Hữu, Điềm, Phong phú rõ ràng (*)
Núi Nhạn rằm giêng thơ thánh thót
Sông Đà cuối chạp sáo du dương
Gáo, Răm, Nhum, Ngổ còn nguyên hóc (**)
Một bước đường quê mấy vấn vương!
DIỆP THẾ THOẠI
Địa danh ở Phú Yên
(*) Đồng Lau, Đồng Me, Đồng Tàu, Đồng Cọ
Phú Cốc, Phú Hữu, Phú Điềm, Phú Phong
(** Hóc Gáo, Hóc Răm, Hóc Nhum, Hóc Ngổ
Rất nhiều cảnh đẹp của quê hương:
Lau, Me, Tàu, Cọ đồng lưu dấu
Cốc, Hữu, Điềm, Phong phú rõ ràng (*)
Núi Nhạn rằm giêng thơ thánh thót
Sông Đà cuối chạp sáo du dương
Gáo, Răm, Nhum, Ngổ còn nguyên hóc (**)
Một bước đường quê mấy vấn vương!
DIỆP THẾ THOẠI
Địa danh ở Phú Yên
(*) Đồng Lau, Đồng Me, Đồng Tàu, Đồng Cọ
Phú Cốc, Phú Hữu, Phú Điềm, Phú Phong
(** Hóc Gáo, Hóc Răm, Hóc Nhum, Hóc Ngổ
ĐẤT PHÚ QUÊ TÔI (bài 1)
Muốn cho vơi bớt nỗi niềm riêng
Xin nhớ dừng chân đất Phú Yên
Tháp Nhạn trời xanh cao dáng đứng
Sông Đà nước lặng bóng tre nghiêng
Đồng xanh thẳng cánh cò bay mỏi
Biển rộng hồ sâu cá ắp thuyền
Điệu hát ầu ơ... còn thắm mãi
Đang chờ người đến để giao duyên!
Diệp Thế Thoại
Xin nhớ dừng chân đất Phú Yên
Tháp Nhạn trời xanh cao dáng đứng
Sông Đà nước lặng bóng tre nghiêng
Đồng xanh thẳng cánh cò bay mỏi
Biển rộng hồ sâu cá ắp thuyền
Điệu hát ầu ơ... còn thắm mãi
Đang chờ người đến để giao duyên!
Diệp Thế Thoại
Giận Thúc Sinh
Giận Thúc Sinh
Giở truyện Kiều ra giận Thúc Sinh
Gấm hoa ai để dệt nên tình
Nửa đường chắp nối nên chăn gối
Một cảnh trầm luân hóa tiết trinh
Giọt lệ nhân tình thương với cảm
Nụ cười thế sự nhục cùng vinh
Tiếc chàng Kim Trọng công vun xới
Để Thúc Sinh kia đẹp với tình!
Diệp Thế Thoại
Giở truyện Kiều ra giận Thúc Sinh
Gấm hoa ai để dệt nên tình
Nửa đường chắp nối nên chăn gối
Một cảnh trầm luân hóa tiết trinh
Giọt lệ nhân tình thương với cảm
Nụ cười thế sự nhục cùng vinh
Tiếc chàng Kim Trọng công vun xới
Để Thúc Sinh kia đẹp với tình!
Diệp Thế Thoại
TA VỀ SOI LẠI BÓNG MÌNH
Lê bước chân trần
Trên đường cô độc
Soi bóng mình giữa trầm mặc suy tư
Chỉ thấy trong tận cùng của tột đỉnh bơ vơ
Thất thểu một bóng dáng nàng Kiều
Với những cánh hoa tan tác
Những phong gấm rũ là
Cao tường kín cống
Dẫu không nhạt nhòa bỡi lớp bụi thời gian
Cũng lênh đênh như mây trôi bèo dạt
Nét tàn phai là quy luật của tồn sinh
Trời thì cao mà đất thì xa
Thời gian như bóng câu ngang qua cửa sổ
Cứ ôm trọn nỗi ngậm ngùi khi tóc đã hoa râm
Đứng lặng câm
Trên thảm rêu êm của hoang sơ tạo vật
Để quên đi nỗi khóc thầm
Và cả những khôn nguôi nỗi nhớ
Soi bóng mình giữa mây gió trăng sao
Hoa đồng cỏ nội
Chỉ thấy sừng sững một Nguyễn Du tóc bạc
Sợi khói thi ca mờ dấu bụi quan hà
Trời thì cao mà đất thì xa
Thời gian như bóng câu ngang qua cửa sổ
Một chút rượu nồng khi chiều chưa tắt nắng
Dẫu không chuếnh choáng hơi men
Cũng đủ ấm tình người...
Diệp Thế Thoại
Trên đường cô độc
Soi bóng mình giữa trầm mặc suy tư
Chỉ thấy trong tận cùng của tột đỉnh bơ vơ
Thất thểu một bóng dáng nàng Kiều
Với những cánh hoa tan tác
Những phong gấm rũ là
Cao tường kín cống
Dẫu không nhạt nhòa bỡi lớp bụi thời gian
Cũng lênh đênh như mây trôi bèo dạt
Nét tàn phai là quy luật của tồn sinh
Trời thì cao mà đất thì xa
Thời gian như bóng câu ngang qua cửa sổ
Cứ ôm trọn nỗi ngậm ngùi khi tóc đã hoa râm
Đứng lặng câm
Trên thảm rêu êm của hoang sơ tạo vật
Để quên đi nỗi khóc thầm
Và cả những khôn nguôi nỗi nhớ
Soi bóng mình giữa mây gió trăng sao
Hoa đồng cỏ nội
Chỉ thấy sừng sững một Nguyễn Du tóc bạc
Sợi khói thi ca mờ dấu bụi quan hà
Trời thì cao mà đất thì xa
Thời gian như bóng câu ngang qua cửa sổ
Một chút rượu nồng khi chiều chưa tắt nắng
Dẫu không chuếnh choáng hơi men
Cũng đủ ấm tình người...
Diệp Thế Thoại
Nhớ Kiều
Nhớ Kiều
Xót xa thân thế nàng Kiều
Mười lăm năm ấy đủ điều đắng cay
Mộng vàng gió cuốn mây bay
Làm thân lưu lạc tháng ngày buồn tênh
Ba chìm bảy nổi lênh đênh
Một thân trăm nợ đáp đền được sao
Vời trông đất thấp trời cao
Sắc, tài dòng lệ chảy vào tuổi xanh
Làm con trọn nghĩa sinh thành
Hoa tan tác vẫn chung tình chàng Kim
Kiều ơi có mỏi cánh chim
Tiền đường tìm khúc ru êm đoạn trường
Giữa dòng lạc hướng mờ phương
Hoa tàn còn thoảng mùi hương...rất Kiều!
Diệp Thế Thoại
Xót xa thân thế nàng Kiều
Mười lăm năm ấy đủ điều đắng cay
Mộng vàng gió cuốn mây bay
Làm thân lưu lạc tháng ngày buồn tênh
Ba chìm bảy nổi lênh đênh
Một thân trăm nợ đáp đền được sao
Vời trông đất thấp trời cao
Sắc, tài dòng lệ chảy vào tuổi xanh
Làm con trọn nghĩa sinh thành
Hoa tan tác vẫn chung tình chàng Kim
Kiều ơi có mỏi cánh chim
Tiền đường tìm khúc ru êm đoạn trường
Giữa dòng lạc hướng mờ phương
Hoa tàn còn thoảng mùi hương...rất Kiều!
Diệp Thế Thoại
Bâng khuâng
(riêng tặng T.T)
Bỗng dưng em đến bên khung cửa
Lớp học chiều nay quá thô sơ
Lũ trẻ reo mừng như chị đến
Mà riêng anh thì thật chẳng ngờ!
Kiếp trước Tổ tiên ở chẳng hiền
Nên Trời bắt anh làm giáo viên
(Làm công việc chăn đàn em nhỏ
Mà trong tay không được chút quyền)
Chiều nay vào lớp buồn chi lạ
Trong lòng còn mang nhiều xót xa
Bước đường đời băn khoăn nghìn nẻo
Mà lũ học trò cười tươi như hoa
Em đến thăm anh buổi chiều nay
Trong khi bên ngoài có mưa bay
Anh đã làm thầy như em thấy
Không biết rồi đây có đổi thay!
Nhưng cám ơn em chiều nay
Đã cho anh đầy ý nghĩa một ngày
Vẫn biết tình ta theo ý Chúa
Nên lòng rộn rã những men say!
Trường Nam tiểu học Tuy Hòa
Tháng 10/1974
Diệp Thế Thoại
Bỗng dưng em đến bên khung cửa
Lớp học chiều nay quá thô sơ
Lũ trẻ reo mừng như chị đến
Mà riêng anh thì thật chẳng ngờ!
Kiếp trước Tổ tiên ở chẳng hiền
Nên Trời bắt anh làm giáo viên
(Làm công việc chăn đàn em nhỏ
Mà trong tay không được chút quyền)
Chiều nay vào lớp buồn chi lạ
Trong lòng còn mang nhiều xót xa
Bước đường đời băn khoăn nghìn nẻo
Mà lũ học trò cười tươi như hoa
Em đến thăm anh buổi chiều nay
Trong khi bên ngoài có mưa bay
Anh đã làm thầy như em thấy
Không biết rồi đây có đổi thay!
Nhưng cám ơn em chiều nay
Đã cho anh đầy ý nghĩa một ngày
Vẫn biết tình ta theo ý Chúa
Nên lòng rộn rã những men say!
Trường Nam tiểu học Tuy Hòa
Tháng 10/1974
Diệp Thế Thoại
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
