Bài 17: CHÚT PHẬN NGÂY THƠ
Nàng rằng chút phận ngây thơ
Cũng may dây cát được nhờ bóng cây ( Truyện Kiều - câu 2279,2280)
Cũng tài, cũng sắc cũng thiên hương
May rủi cùng tên sổ đoạn trường
Dây đỏ duyên Kim chưa hội ngộ
Cát vàng nợ Mã đã tha phương
Được câu tình hiếu tròn chung thủy
Nhờ chữ kiên trinh trải gió sương
Bóng nhạn phương trời tung cánh mỏi
Cây đàn bạc mệnh khúc tơ vương!
Bài 18: HAI VAI TƠ TÓC
Tấm thân rày đã nhẹ nhàng
Chút còn ân oán đôi đường chưa xong ( Truyện Kiều - câu 2293,2294)
Chút riêng chọn đá thử vàng mười
Còn đó hồng nhan vướng nợ đời
Ân nghĩa Thúc, Từ tơ gấm trải
Oán thù Ưng, Khuyển máu xương rơi
Hai vai tơ tóc tình mang nặng
Đường hiếu sinh kia nghĩ nực cười
Chưa trải đoạn trường chưa hết nợ
Xong đời nước chảy cánh hoa trôi!
Bài 19: VÀO NƠI GIÓ BỤI
Phong tư tài mạo tót vời
Vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa ( Truyện Kiều - câu 151,152)
Vào nơi gió bụi xót xa thân
Trong chốn lầu xanh tủi ái ân
Phong gấm rũ là trang thục nữ
Nhã nho yểu điệu khách hồng quần
Ra nơi trướng hổ vinh bao lúc
Ngoài chốn trăng hoa nhục mấy lần
Hào kiệt anh tài khi lỡ vận
Hoa tàn nhụy rữa thẹn mười phân!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét