Trang

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

KHÚC RU SỢI BUỒN

Thơ - Diệp Thế Thoại
KHÚC RU SỢI BUỒN
(riêng tặng BBT - như một nhịp cầu giao cảm
trong nghĩa tình bạn cũ trường xưa - SPQN)

Nghiêng chiều bóng xế
Tiêu điều vườn hoang
Sợi buồn con nhện
Mây trời lang thang…

Rêu thềm năm cũ
Úa màu thời gian
Hoa tàn mấy độ
Khóc người sang ngang…

Cành khô lá rụng
Tơi bời gió thu
Trăng tàn hè phố
Võng buồn tiếng ru…

Chim đàn cánh mỏi
Tím trời hoàng hôn
Ru đời chìm nổi
Mênh mang tình buồn…

Sương rơi lá cỏ
Màu đêm chưa tan
Đồng trơ gốc rạ
Vàng phai úa tàn…

Chuyến đò viễn xứ
Em - người đi qua
Ta – thân lữ thứ
Dặm đường còn xa

…….

Rượu lòng men nhạt
Đâu rồi cơn say
Hương trầm ngày cũ
Sợi buồn…
khói…
bay….
Tháng 9/2011
T.Diệp – K11

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Tản mạn bạn cũ trường xưa

HÃY NHỚ VỀ NHAU
Thầy xưa, bạn cũ, trường yêu dấu
Hoài niệm trong ta mấy ngậm ngùi!...(DTT)

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh. Kỷ niệm xa xưa đã nhạt nhòa sương khói. Đã 37 năm kể từ ngày khóa sinh khóa 11 SPQN ra trường đi nhận nhiệm sở. Cuộc chia tay trường, lớp, bạn, thầy…được đánh dấu bằng một đêm thức trắng bên ánh lửa hồng trong sân nội trú thân quen …để rồi khi tiếng gà gáy sáng cũng là lúc thầy Hiệu trưởng Trần Văn Mẫn “thương mến từ biệt anh chị em” bằng “câu chuyện lửa tàn” -hành trang đủ và cần thiết- để mỗi giáo sinh khóa 11 tự mình đi suốt quãng đời còn lại, giã từ “Quy Nhơn - hạ tuần tháng sáu bảy tư”!
Như một dự báo, lửa cũng đã tàn thật! Lửa tàn để lại bao bụi tro, hoang phế, nguội lạnh…trong tâm hồn của mỗi con người. Thật vậy, cái sinh động của thực tại đôi khi cũng không thể xua đi được nỗi niềm thổn thức, xót xa, tiếc nuối, dằng vặc…trong suy tưởng của chuỗi hoài niệm riêng tư trong cái nghiệp làm thầy:
“Cười gì thầy lũ học trò bé nhỏ
Chép bài đi kẻo thầy phạt bây giờ
Để thầy suy tư hát bài tình lỡ
Rồi bỗng dưng nghe những hững hờ!...”
(trích “Nói với học trò – thơ DTT)
Con đò rẽ bến, cánh chim tung bay bốn phương trời xa khơi biền biệt…, thời gian chồng chất, bóng ngã đường chiều…mỗi khi nhớ về trường xưa bạn cũ, tự vấn lòng mình để hỏi rằng ta đã cho trường, cho thầy, cho ban, cho ta và cho đời được tất cả những gì?
Trong “thân lữ khách cô đơn” giữa cuộc đời này có chăng chỉ là nỗi lòng thổn thức, rã rời:
“Các em làm sao hiểu được lòng thầy
Thầy đang nghĩ gì chiều hôm nay
Trời lập đông mà còn nắng gắt
Cũng như lòng thầy gió thổi mây bay…”
(trích “Nói với học trò – thơ DTT)
Lời tạ từ giáo sinh khóa 11 SPQN trong đêm mãn khóa: “Thương mến từ biệt anh chị em!”của thầy Hiệu trưởng Trần Văn Mẫn là tiếng vọng trùng dương, là điệp khúc chia tay chan đầy nước mắt từ đáy lòng thầy với những cánh chim non…nhưng thầy ơi, còn hơn thế nữa, chúng em mãi luôn khắc ghi trong tim và thực hiện lời nhắn nhủ của thầy qua “câu chuyện lửa tàn”:
…”Nay chuyến đò chung đã đến lúc rẽ bến. Mỗi lữ khách phải rời đò để đi tiếp lộ trình còn dài. Chặng đường sẽ vắng vẻ hơn, và lữ khách sẽ cảm thấy thấm thía nỗi cô đơn trên đường đời. Nhưng Anh Chị Em nên nhớ rằng thân phận con người là cô đơn. Trong cô đơn ta gặp được mình, ta gặp được người, ta gặp được Trời. Nhưng cô đơn mà đừng cô độc. Muốn vậy Anh Chị Em hãy luôn nhớ đến nhau, hãy nâng đỡ nhau trên những bước đường đời. …” (*)
Cộng đồng cựu giáo sinh sư phạm quy Nhơn đang nhớ đến nhau để thực hiện lời nhắn nhủ tâm huyết cuả thầy!
15/8/2011
T.DIỆP- K11
(*) Chữ trong dấu ngoặc kép được trích từ bài “Câu chuyện lửa tàn” của thầy Hiệu trưởng Trần Văn Mẫn.

QUY NHƠN - THƯƠNG LẮM NGÀY XƯA!


(Thời gian trôi nhanh, tuổi đời chồng chất nổi chìm...gặp lại đồng môn trên trang mạng SPQN bỗng như sống lại thời giáo sinh sư phạm Quy Nhơn của ngày xưa - cái thời của tuổi đôi mươi tràn đầy mơ mộng... Quy Nhơn ơi, trong ta mãi còn thương lắm những ngày xưa...Tặng……….)

Tóc điểm bạc, Quy Nhơn ta trở lại
Thời giáo sinh cháy bỏng lửa vào đời
Sóng cứ vỗ cho biển tình xanh mãi
Đón con thuyền chìm nổi giữa trùng khơi....


Mãi còn đó một mùa thu Ghềnh Ráng
Dấu chân trần tha thẩn tuổi đôi mươi
Ôi thương quá tình trường trong nghĩa bạn
Làm sao quên bẻn lẻn nét môi cười!.

Vẫn còn đó dãy hành lang vắng lặng
Buổi tan trường lất phất giọt mưa thưa
Trong hương gió phất phơ tà áo trắng
Gõ nhịp đều lốc cốc dấu chân xưa....

Chiều nội trú gió giao mùa thét nhạc
Buồn mênh mang sương khói núi mù xa
Màu hoa giấy tím mờ lên tiếng hát
Khung cửa nào chầm chậm bước chân qua....

Đêm với biển dưới trăng mờ trên cát
Sóng vỗ bờ vắng lặng những hàng dương
Niềm tâm sự - một nỗi buồn man mác
Bỗng chạnh lòng thân lữ khách tha phương,,,.

Hàn Mặc Tử ngàn đời yên nghỉ đó
Dốc Mộng Cầm còn in dấu chân ai
Thơ mộng lắm chiều Suối Tiên lộng gió
Cù lao Xanh cao vút hải đăng đài!.

Đêm không ngủ mắt cay xè thức trắng
Nối vòng tay tiếng nhạc lửa hồng reo
Thuyền rẽ bến đâu biển đời sóng lặng
"Chuyện lửa tàn" - hành lý mãi mang theo!
.......
Trang hoài niệm nhạt nhòa màu dĩ vãng
Bốn phương trời ta hãy nhớ về nhau
Xin thắp lại ánh nến hồng tình bạn
Cho ngàn xưa...
chung thủy với ngàn sau!

10/8/2011
THẾ DIỆP - K11

Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

THƠ XƯỚNG HỌA

Bài xướng: CÔ GIÁO TÔI


(Kính tặng cô giáo Ngô Thị Nga)




Người dạy năm xưa dáng mảnh mai


Vào nghề, tuổi trẻ tóc tràn vai


Mím môi yêu quý: anh ham học


Rơi lệ hờn thương: chị biếng bài


Ngôn, Hạnh, Công, Dung luôn đoạt vị


Kiệm, Cần, Liêm, Chính mãi dùi mài


Gương cô giáo cũ soi chung ấy


tám chín xuân qua vẫn sáng hoài!


ĐỊNH THÀNH


10/2010










Bài họa: CÔ GIÁO TÔI




Vóc dáng thanh tân tựa trúc mai


Một thời xuân mộng tóc tràn vai


Yêu nghề tự nhủ: chăm lên lớp


Mến trẻ thường khuyên: gắng học bài


Trọn nghĩa thầy trò, còn luyến nhớ


Làu thông kinh sử, vẫn dùi mài


Tấm gương cô giáo ngày xưa ấy


Soi mãi trăm năm vẫn sáng hoài!




(trích trong tập thơ"Xướng họa thầy tôi", tình thầy trò trường LVC)


Phú Thứ - 2010 T.DIỆP


BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

(kính tặng quý Thầy và các bạn K11 trong ngày họp mặt)

Nhớ buổi chia tay: Chuyện lửa tàn!(*)
Ngậm ngùi dâu bể, hợp rồi tan
Hai năm sư phạm cùng xuân thắm
Một buổi từ ly với hạ vàng
Chữ nghĩa ơn thầy nên gánh vác
Vòng tay tình bạn phải đeo mang
Bụi đường mấy chục năm in dấu
Gặp mặt nhau đây luống ngỡ ngàng!

(*) "Câu chuyện Lửa tàn" - tựa đề bài đọc trong đêm chia tay khóa sinh K11 ra trường của thầy Hiệu trưởng Trần Văn Mẫn - Quy Nhơn, hạ tuần tháng 6 - 1974
Diệp Thế Thoại K11SPQN

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

LỤC BÁT TỰ TÌNH

Họa sĩ Loka lúc sinh thời có câu lục bát chữ Hán tự tình:

Thiên sinh nhân vật Lô - ka
Thượng lưu bất đắc, lạc tha mạt trần!

Còn ta thì:

Trần gian cực lạc sinh bi
Tây phương cực lạc tử quy Thiên Đàng!

T.Diệp

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2011

ĐỢI CHỜ

(Tặng vợ và con tôi)

Ngày ra đi em hứa
Mười hôm em sẽ về
Lòng nhớ nhung chất chứa
Anh đợi chờ mỏi mê!

Lên xe anh còn dặn:
Đường xa lắm khó khăn
Em mỉm cười: yên trí
Dù sông núi cách ngăn!

Mà sao nay trễ hẹn
Để anh chờ từng giây
Cuộc tình nào trọn vẹn
Hạnh phúc có còn đây!

Nhớ em và nhớ con
Dù cách xa thấm thoắt
Chạnh tưởng luống mỏi mòn
Làn môi anh mím chặt!

Điếu thuốc đã lụn tàn
Ly cà phê đã cạn

Chén rượu cháy tâm can
Chung trà sao lẻ bạn!


Vầng trăng xưa còn đó
Lời nguyện ước còn đây
Sao mình anh vò võ
Dưới trời khuya đêm này!

1/1978
Diệp Thế Thoại