Trái đau thương đã chín
Trên cành cây tương lai
Lá cội nguồn đã úa
Trong từng mảnh hình hài
Hỏi ta từ đâu lại
Trong mịt mù đêm nay
Rằng ta từ sương khói
Bàng bạc cùng nước mây
Giấc mơ hoang đã rụng
Thôi còn ước mơ chi
Tuổi thơ đã ra đi
Thiên đường nào ươm mộng!
Gục đầu xuống chiều nay
Bên hoang sơ rũ rượi
Trái đau thương chín ấy
Xin người hái đi thôi!
Tuy Hòa - 1970
DIỆP THẾ THOẠI
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét