Trăng hỡi trăng, trăng hỡi trăng
Cho thuyền ta đậu bến sông trăng
Bập bềnh mây nổi thương cung Nguyệt
Mờ tỏ trăng trôi nhớ chị Hằng
Ghé bến vô duyên tình không ngỏ
Vào bờ lỡ phận lệ khôn ngăn
Hỡi trăng muôn kiếp sầu nhân thế
Soi sáng trần gian có biết chăng!
Diệp Thế thoại
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét