Với sự sống thơ là hơi thở
Với dòng đời thơ là nhịp đập của con tim
Với tình yêu thơ là men rượu
Với riêng mình thơ chính là em.
Rất đơn sơ không cần mài giũa
Vẫn là thơ khi sức sống căng tràn
Như màu xanh vô tận của không gian
Của biển cả ngàn năm ầm ĩ sóng
Thơ có thể từ dòng đời sôi động
Đến suy tư trăn trở những đêm ròng
Rực rỡ bình minh trải ánh xuân hồng
Hay giọt lệ mắt ai còn nóng bỏng...
Không yêu đời đâu cần làm thơ
Người cô đơn cần tìm đến thơ
Để thấy rằng mình không cô độc
Sẽ là thơ trong thần tượng để tôn thờ
Xuyên qua số phận nàng Kiều
Là bài thơ khóc Đạm Tiên tiết Thanh minh ngày ấy
Ngọn sóng Tiền Đường không dìm nổi
Men tình quyện chặt với men say
Người làm thơ cần một thứ tình yêu
Không son phấn điểm trang loẹt lòe hương sắc
Mà một thứ tình yêu quyện chặt
Giọt tri âm trong mỗi trái tim người
Người làm thơ cần những buổi chiều
Khi ngày chưa tàn mà đêm chưa đến
Cái thời khắc của suy tư vĩnh viễn
Chiều tương tư, chiều tiễn biệt nhớ nhung nhiều
Đến kết cục thơ vẫn là hơi thở
Của dòng đời rộn rã tiếng thời gian
Ngàn năm trước, ngàn năm sau thơ vẫn thế
Tiếng lòng
thơ
giai điệu của cung đàn...
(chiều nhạt nắng bên khung cửa sổ - 1985)
Diệp Thế Thoại
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét