Thế là bạn thơ Lê Xuân Huy đã ra đi về cõi vĩnh hằng vào ngày 6/4/2003 ở tuổi 52 - tuổi "ngũ thập tri thiên mệnh". Anh ra đi để lại bao niềm nuối tiếc cho bạn bè vì sự trân trọng thơ và yêu thơ của anh.
Lê Xuân Huy biết làm thơ từ thời còn học trung học - cái thời mộng mơ cháy bỏng của tuổi vừa mới lớn. Dần dà sự yêu thơ cũng như sự thành công đôi chút trong sáng tác thơ đã khiến anh cứ đeo đuổi mãi cái nghiệp thơ cho đến ngày nhắm mắt. Thơ anh sáng tác không nhiều, cũng chưa in thành tập, chỉ đăng rải rác ở các báo và các tập san nhưng cũng đủ để nói lên cái tâm trạng của người làm thơ, đó là: sự trân trọng những rung cảm trước vẻ đẹp của tạo hóa và của tình người.
Với nghề nghiệp chính là giáo viên dạy tiểu học, vào ngành từ năm 1974 (SP Quy Nhơn K.11) đến nay đã trải qua gần 30 năm cùng bảng đen phấn trắng và bao lớp đàn em thân yêu. Là một người thầy giáo, chỉ với một chút nắng sân trường cũng đã làm lòng anh trào dâng xúc cảm:
Đã qua rồi những kỷ niệm xa xôi
Chỉ còn lại em thơ trên sân trường rợp nắng
Cũng đủ ấm lòng anh - người giáo viên thầm lặng
Ươm mầm xanh, che bóng mát cho đời... (Lê Xuân Huy - Nắng sân trường)
Lại nữa, Hồn thơ trong anh luôn thôi thúc, khuấy động không bao giờ để cho anh có được một phút giây ngơi nghỉ. Giữa bao bộn bề của cuộc sống đời thường, hằng đêm bên ngọn đèn chăm chút từng trang giáo án cho giờ lên lớp...nhưng chỉ một làn gió nhẹ thoảng qua thoảng chút hương thầm cũng đủ làm cho anh viết lên thành lời:
Anh hiện thân một gã cuồng ngông
Đường phiêu bạt một thời rong ruổi
Gót lãng du dọc đường quỵ gối
Gặp được em đánh thức một hồn thơ... (Đánh thức hồn thơ - Lê Xuân huy)
Chỉ có anh mới trân trọng thơ đến như thế. Lúc sinh thời hễ có thơ đăng báo thì anh hoặc cắt rời ra hoặc photo dán vào một tập rồi đem khoe với bạn bè. Thú thật, với hình thức này trong số bạn bè ít có ai làm được như anh. Hay có lẽ chính đây là dấu hiệu báo trước về một sự ra đi đột ngột để rồi sau này mỗi khi nhắc đến "thi sĩ" Lê Xuân Huy thì chính đây lại là bằng chứng(!)
Thôi nhắc làm gì những kỷ niệm một thời đã qua! Khi ly rượu, lúc chung trà, câu chuyện hàn huyên, buồn vui dài mãi... mà chỉ có bạn bè SPQN thời ấy mới thấu hiểu hết nỗi lòng nhau. "Câu chuyện lửa tàn" trong đêm mãn khóa năm 1974 của Thầy Hiệu trưởng Trần Văn Mẫn vẫn luôn là nguồn động viên, an ủi, đỡ nâng những cô cậu giáo sinh SPQN trong cái nghiệp làm thầy...
Trong những nỗi buồn riêng, bạn bè đã tiễn đưa anh về cõi vĩnh hằng, được chứng kiến thực tế cái cảnh "sinh ly tử biệt" với những giọt nước mắt của người ruột thịt trong gia đình anh. Buổi trưa hôm đó mọi người ra về trong sự "nên thơ" của ngọn gió nồm Núi Lá:
Ngọn gió nồm mùa hè
Xua tan cái oi nồng
Cơn giông vừa ập đến
Ngát khoảng trời trong xanh
Đồng vàng trơ gốc rạ
Đã hóa thành sân chơi
Cánh diều lên trong gió
Quẫy đuôi ngang lưng trời... (Ngọn gió - Lê Xuân Huy)
Thơ của anh viết rất thật, không vướng vấp sự cường điệu, khuôn sáo. Nếu nói "thơ chính là người" thì ai đó chỉ cần tìm đọc một vài bài thơ của anh cũng đủ biết về anh.
Chiều nay, ngồi viết vài dòng "thương nhớ bạn thơ" rồi tìm đọc lại một vài bài thơ còn lưu giữ của anh, tôi lại thấy bao nỗi buồn tự nhiên tan biến. Làm sao buồn cho được khi nhìn di ảnh của anh vẫn còn nguyên vẹn nét tươi vui:
Ngồi bên trang viết dở
Cơn gió chiều đi qua
Cửa lòng tôi hé mở
Kéo niềm vui vào nhà...(Ngọn gió - Lê Xuân Huy)
Và từ trong khung ảnh, thoảng khói hương trầm, anh đang ung dung nhìn bạn bè đến viếng anh thật đông, thật vui - một cuộc thăm viếng trọng đại mà trong suốt quãng đời khi còn sống anh chưa có được bao giờ!
Tháng 4/2003
Diệp Thế Thoại - K.11SPQN
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét