Ngẫm sự đời;
Chẳng ai giàu ba đời
Mấy kẻ khó họ!
Nhớ lại thuở còn lắm tiền nhiều bạc, dẫu đúng sai vẫn tớ tớ thầy thầy
Nhìn sự nay đã cháy túi khô xu, mặt có rửa vẫn lem lem lọ lọ!
Chẳng dám là cầy, tự xưng rằng chó
Miếng ngon ngọt cố quên đi chuyện cũ, lớp tang thương cam chịu lấy mệnh trời,
Vị chát chua chép lưỡi sống qua ngày, chữ dâu bể gượng vui cùng cái khó!
Thế mới biết được nhân tình thế thái: Thớt không tanh ruồi đậu đến làm chi
Giờ đã hay tình bằng hữu đệ huynh: Thà ngoảnh mặt để khỏi vương chữ khổ!
Úa màu lá chết ngày xưa, xanh sắc rêu thềm năm cũ!
Ruột héo hon khi nắng hạ về chiều, lòng tê tái lúc trời đông trở gió
Thói phong vận từng quen quần áo đẹp, buổi cơ cùng đành xốc xếch lôi thôi
Nếp thanh lương vốn chọn miếng ăn ngon, lúc kham khổ nên lỡ nhai lỡ nhổ!
Mắm dở mấy ve, cà non một rổ
Cơm lưng bụng dẫu thẹm không dám tưởng, món cao lương mĩ vị biết còn khi,
Áo ố màu, dù muốn có chi chờ, hàng Mỹ Nhật Tàu Tây không dám ngó!
Khổ bỡi vì không, sướng là cái có
Nhìn thiên hạ sực mùi hương thế tục, bỡi bon chen nên lắm bạc nhiều tiền
Ngẫm mình nay giãy chết giữa trần gian, vì chữ hậu luóng tường xiêu ngói đổ!
Vai mang túi bạc kè kè nên lắm kẻ tưởng người thương,
Lòng giữ nhân cách khư khư hóa nhiều người xiên kẻ xỏ!
Ấy ai rực rỡ đóa hồng
Ta hồ đìu hiu ngọn thỏ!
Thẹn mặt bấy lúc cùng căn mạt kiếp, lòng hiếu tư dù có cũng bằng không
Hổ lòng thay khi túng kế sa cơ, cái hiểu biết cũng hóa ra đồ bỏ
Hằng tu niệm tìm lành lánh dữ, bỡi vì đâu nên héo ruột bầm gan
giữ thiện tâm cầu phú diệt bần, rằng cớ sự cũng mòn hơi khản cổ!
Chữ nghĩa mấy dòng, tâm hương một bó
Niềm tương cảm dẫu lúc còn khi mất, sống rằng khôn lúc thác cũng là thiêng
Nỗi oặn lòng dù nói chẳng hết lời, sự linh ứng hãy cho mau trúng số!
Kỉ niệm buồn, thế thái nhân tình...tháng 2/1994
Diệp Thế Thoại
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011
QUÂN TỬ LÚC CÙNG THÊM THẸN MẶT(Phú Đường luật)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét