Trang

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

KHÓC NHÃ NAM (*)

Than ôi!
Vội vã mà chi, nên cách biệt bỡi đôi đường sinh tử
Thôi cũng từ đây đành cảm thương cho hai chữ mất còn.

Nhớ người xưa
Đức trọng tài cao, văn hay chữ tốt
Niềm rung cảm khiến buồng tim nhỏ máu, đêm hằng đêm bên nét chữ mực nhòe,
Nợ thê nhi biến sỏi đá thành cơm, thân gầy guộc nào ngại chi gian khó!
Một chốn buồng văn
Mấy gian ngói đỏ
Giàu bè bạn là sự giàu nhân nghĩa, ấm trà khê lắm kẻ tới người lui.
Khó bạc tiền là cái khó phong lưu, chén rượu nhạt cũng tâm tình cạn tỏ
Mấy sợi khói gợi lên niềm thương cảm, là tri âm đâu cách trở quan hà.
Một tấm lòng ghi nhất tự vi sư, lời khen thật biết mình hay chẳng hổ.
Niềm ước vọng thấp cao dù chưa đạt. chữ tử quy cứ nhẹ gánh tếch đường mây
Cuộc hàn huyên nhiều ít dẫu đã nhòa, câu sinh ký có nặng chi lời to nhỏ.
Đức tụ mười phương, danh lưu thiên cổ
Nấm đất hỡi, dù thiêng xin bớt lạnh, hơi tái tê thêm nhức nhối hình hài.
Vầng trăng ơi dẫu quạnh vội chi mờ, chênh chếch bóng cũng làm đau ngọn cỏ!
Cầu nhân định thắng thiên để bước trọn đường trần
Xin trời đất mãi là xuân cho trăm hoa đua nở.
Tết nguyên đán chạnh niềm đau còn mất, thắp nén hương nguyền cho thuyền Bát Nhã thuận phong.
Nỗi vui xuân vắng bạn hiểu tiếng lòng, giọt lệ đắng hỡi người thơ xin thấu tỏ!

DIỆP THẾ THOẠI
(* Thầy Ngô Thạch Ủng có bút hiệu Nhã Nam và Đỗ Chu Thăng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét