Trang

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

VĂN TẾ CỤ HUỲNH ĐÔ (*)

VĂN TẾ CỤ HUỲNH ĐÔ (*)
Than ôi!
Cuộc nhân sinh là bấy
Tứ khổ vần xoay trong sự tuần hoàn
Thoắt chữ sinh đã kíp thấy chữ già
Buổi chung cuộc cũng đến hồi bệnh, tử!

Trộm nhớ người xưa
Cửa Phật nương nhờ, muối dưa làm bữa.
Niệm kinh kệ lúc tóc còn để chỏm, tiếng nam mô theo nhịp mõ cầm canh,
Hồi công phu tự thuở mới lên mười, câu khấn nguyện quyết làm lành lánh dữ
Miền kinh kệ khói hương còn phảng phất, cảnh Hồ Sơn chùa cũ buổi quy y
Chốn quê nhà rực rỡ cuộc trai đàn, Quang Long tự kết đèn hoa rực rỡ.
Dập dìu tài tử giai nhân
Náo nức thiện nam tín nữ.
Chữ tục lụy dẫu Đường tăng kia tránh khỏi, đường Tây du cũng bảy nổi ba chìm
Nợ thê nhi dù thủ tự lỡ dính vào, nỗi oan trái nghĩ lại càng thêm hổ!

Một kiếp phù sinh, đắm trong bể khổ
Chuông gióng tiếng thanh ngân chưa dứt, cửa từ bi vội vắng bóng nâu sồng
Mõ khua hồi tiếng vọng còn rền, đường thế tục đã vai mang nặng nợ!
Âm thầm một bóng, hiu hắt ngọn đèn
Đơn lẻ chiếc thân, ánh trăng vàng võ!

Trách tạo hóa đường tu sao chẳng trọn, chướng căn kia ràng buộc để làm chi
Hờn thế nhân ít kẻ hiểu tiếng lòng, đàm tiếu nọ làm chi nên cớ sự!
Lớp hưng phế bụi mờ Quang Long tự, mấy lượt trùng tu, một lần kiến tạo, công đức kia nào dễ mấy ai bì.
Thành tâm với Phật, trung hiếu cùng đời, công đức ấy ngàn năm chưa dễ cũ
Khi giã biệt trần gian
là ngàn năm yên nghỉ

Câu sinh ký dẫu mờ mịt chữ nhân sinh hà tại, nửa cuộc đời chữ khổ trót đeo mang
Chữ tử quy dù mênh mông hậu thế như hà, một kiếp sống cũng thành cây đại thụ
Thành tâm khấn nguyện cho đức tụ mười phương
Thật dạ ước nguyện để danh lưu thiên cổ
Chênh chếch bóng trăng soi gò đất lạnh, nén hương lòng sưởi ấm cõi hư vô
Xót xa khi tiễn biệt một hình hài, câu tiếp dẫn nguyện cầu mau tế độ!

Diệp Thế Thoại
(*)Cụ Huỳnh Đô nguyên là sư trụ trì chùa Quang Long, cuộc đời lắm nỗi nổi chìm...Bản này có đọc trình Cụ trước lúc lâm chung và lưu giữ tại Hồ Sơn Cổ Tự.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét