Trang

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

BỐN GIỜ SÁNG THỨC GIẤC...

(Tặng Tuyết Trinh)
Bốn giờ sáng thức giấc
Thấy mình trơ trọi trên chiếc giường tầng
Gió thật lạnh
Phía dưới thằng bạn vẫn im ngủ
Nội trú buồn thiu
Im lặng...im lặng
Mình cũng không hiểu đã về đây tự bao giờ
Và tại sao lại là đêm nay ?
Tất cả không phải là điều đó
Khi chấp nhận cuộc sống khắc khổ này
Hai bữa cơm rau nuốt không nổi
Muỗi vo ve đói khát
Nước nhà cầu tàn tạ dung nhan
Anh đã mất
Vẻ đẹp ngày nào
Bộ lông hồng mùa xuân em mặc
Giờ đây
Im lặng, im lặng
Mùi hôi của tấm drap
Hơn hai tháng không giặt
Anh suy nghĩ mình tội lỗi
Vì không giữ gìn bản thân
Như điều em mong muốn

Bốn giờ sáng thức giấc
Thấy mình thật trẻ con
Cần có bàn tay ôm ấp của mẹ
Gió rít, gió gào...
Qua khung cửa thấp
Thầm gọi tên em
Nhưng đã bao lần cố hình dung
Anh vẫn không tìm được
Nét mặt ngây ngô của em
Hay anh đã mất
(Anh đã hình dung được rồi
và mười phút im lặng...)
Nhưng sáng nay
Em đã làm chim bay...
(Viết tại nội trú SPQN-tháng 2/1972)
Diệp Thế Thoại

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét