Bỏ, bỏ hết không còn gì để tiếc
Dù vàng ròng, bac nén với kim cương
Quên quên hết không còn gì để tưởng
Dù nhũ hương, mộc dược chốn thiên đường!
Đời là thế, biết làm sao khác được
Đem cần lao, trí lực với lương tâm
Đã trút hết cho nghĩa tình sau trước
Để riêng mình sầu tủi với trăm năm!
Cọn một chút hương tàn hoa nhụy rụng
Bướm vàng bay đến đậu để làm chi
Thôi xin được một lần không rẻ rúng
Đời thiên thu tóc trắng có ra gì!
Xin khép lại cõi lòng thương cảm ấy
Lệ sầu bi khôn rửa được hờn căm
Chắp tay lai, thôi đời là như vậy
Ru giấc mình ngủ mãi cõi trăm năm...
(Vừa buồn, vừa nhục vừa đau,
đời cha ôm trọn nỗi sầu thiên thu...)
08/6/2011
Diệp Thế Thoại
Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét