Trang

Thứ Năm, 16 tháng 6, 2011

Thơ trào phúng

HƯỞNG ỨNG ĐỀ XƯỚNG
CỦA CỤ HÀ HOÀ ÍCH
tự NHẬT THÀNH
(V/v sáng tác thơ văn chủ đề theo 4 câu tục ngữ tại Thư mời ngày 15/4/20008, thể loại thơ Trào phúng, thất ngôn bát cú Đường luật. Sáng tác của DIỆP THẾ THOẠI)

Bài 1: ĂN CẦN Ở KIỆM

ĂN CẦN Ở KIỆM thế mà hay
Không rượu, không men cũng khiến say
Cơm nguội đỡ lòng thêm chắc dạ
Cà dưa ngon miệng bụng căng đầy!
Tích y phòng rét, còn câu sách
Tích cốc phòng cơ, có chữ thầy (*)
Sách dạy, thầy khuyên, cha mẹ dặn
Ghi lòng, tạc dạ chữ vàng đây!
*
Chữ vàng tạc dạ, dám sai đâu
Suy cổ luận kim, chuyện trước sau:
Dương Lễ nổi chìm duyên nợ nặng
Lưu Bình chung thuỷ nghĩa ân sâu (**)
Kiệm cần đáng mấy niềm thương cảm
Chia sớt vơi bao nỗi khổ sầu
Nhắn nhủ những ai chưa biết đủ
ĂN CẦN Ở KIỆM, khắc ghi câu!
Diệp Thế Thoại

(*) Thành ngữ “Tích cốc phòng cơ, tích y phòng hàn”
(**) Nhắc về tình bạn Lưu Bình, Dương Lễ


Bài 2: ĂN NO MẶC ẤM

-“...Đường xưa nghịch nẻo bon chân ngựa,
Chốn cũ phai hương nhạt sắc màu!...”(DTT). Riêng trao về Huệ Nguyễn tiên sinh bài thơ này với lòng quý trọng và ngưỡng mộ vì mối “tình thơ” ngày cũ.
( Tháng 6/2008 ,Diệp Thế Thoại)


Ai ơi MẶC ẤM với ĂN NO
Xót kẻ sa cơ , lỡ chuyến đò!
Manh áo Nàng Bân đem sẻ bớt
Bát cơm Phiếu Mẫu, nhớ dành cho! (*)
Thương người như thể thương thân vậy
Sẻ áo nhường cơm chớ đắn đo!
Chín bậc phù đồ cao sánh núi
Đâu bằng Đức lớn với Nhân to!
*
Nhân to, Đức lớn nhớ trau dồi
Giữa chốn phù sinh một kiếp người
Sinh ký gắng gìn câu “tải đạo”(**)
Tử quy mới được chữ “mười mươi”(***)
Đội trời đạp đất ơn cao trọng
Nào phải mang thân phận tép rươi
Nhân Nghĩa Hiếu trung luôn gắng giữ
Chớ nên bắt chước lũ đười ươi!

Diệp Thế Thoại

(*) Các điển tích dân gian nói về việc nhường cơm sẻ áo quen dùng
(**) Sách Thánh hiền có câu “văn dĩ tải đạo”
(***) Thành ngữ chỉ trăm tuổi già



Bài 3: ĂN NÊN LÀM RA

ĂN NÊN tất yếu phải LÀM RA
Tạo dựng cơ ngơi cửa với nhà:
Cửa chớp hàng hàng khoe phấn bích
Mái vòm chót vót điểm chu sa! (*)
Qua rồi cái thuở còng lưng mẹ
Đã hết một thời rách áo cha!
Rượu quý, bia ngon cùng thuốc cán
Tha hồ, thả sức hát “ca-ra”!
*
“Ca-ra” thì phải biết ô-kê (**)
Cất giọng ai ai thấy cũng mê
Rướn cổ cả ngày, yêu nét nhạc
Há mồm suốt buổi, mến tình quê
Câu thương trót lỡ tình ngao ngán
Sợi nhớ đa mang dạ não nề!
Tận hượng sự đời cơn thác loạn
Đừng quên phòng chống hát-i-vê!

Diệp Thế Thoại

(*) Chu sa, phấn bích, những màu sắcsặc sỡ loè loẹt, ám chỉ khoe khoang sự giàu có
(**) Phiên âm tiếng Karaoke

-------------------------------------------------------




Bài 4: ĂN NGON MẶC ĐẸP

ĂN NGON MẶC ĐẸP hưởng sang giàu
Khổ tận, cam lai bắc nhịp cầu
Thuốc cán thơm râu dường xả khói
Bia lon tức bụng tưởng mang bầu
Rung đùi tiếp cận đời sung sướng
Vỗ túi ly khai kiếp khổ sầu
Ngất ngưởng chín tầng mây chót vót
Gan ruồi mỡ muỗi (*)với cao lâu!
*
Cao lâu, mỡ muỗi với gan ruồi
Cho thoả ngày qua trải ngậm ngùi
Mang kiếp cùng đinh, luồn lẫn cúi
Gặp thời mạt vận, rúc cùng chui!
ĂN NGON: nhấm nháp, nhâm nhi, nhậu
MẶC ĐẸP: xênh xang, xúng xính, xài
Gấm vóc, lụa là, sâm với yến
Cho đời rạng rỡ nét xuân tươi!

Diệp Thế Thoại

(*) Lấy ý trong bài ca dao “Thách cưới”: Gan ruồi mỡ muỗi cho tươi… để chỉ những món ăn ngon nhất trên đời (!)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét