PHÚ CÂY TRE
(Kính trao về thầy Nguyễn Bá Quát với tất cả tấm lòng tri ân của cậu học trò ban C Nguyễn Huệ ngày cũ - DTT)
Giăng lũy giăng thành, tre già rắn chắc
Mặc sức trồi lên, măng non nhọn hoắc,
Nhớ lại thuở Vua Hùng dựng nước, đã tre xanh có tự bao giờ
Nhắc đến hồi chống lũ ngoại xâm, ơn Phù Đổng nhổ tre diệt giặc.
Rợp mát trời nam, ngút ngàn đất bắc
Cành khẳng khiu thế cũng mọc nhiều gai
Thân gầy guộc vậy mà sao lắm mắc
Ngọn gió thổi đìu hiu, giọt sương rơi lắc cắc
Rợp bóng che đường làng khúc khuỷu mãi dài thêm.
Xây thành lũy xóm thôn quanh co nhìn ngút mắt
Chữ cổ xưa rằng: nuột lạt bát cơm
Nghĩa hiện đại ờ: kém chi thép sắt.
Dựng chiến lũy Ba Đình nơi hiểm trở, Nam sử rạng tài Đinh Công Tráng, ba mươi năm chống giặc dưới tàn tre
Về Ba Tri nhớ chiếc gậy tầm vông, mắng bọn người mãi quốc cầu vinh, thân Đồ Chiểu dãu mù đui cặp mắt.
Đan tấm phên dày dẫu mọt nhấm vẫn còn trơ
Chẻ sợi lạt mỏng dù nắng sương đây rất chắc
Hiu hiu nồm thổi, măng nhú chồi chồi
Trở bấc lạnh lùng, tre gào rắc rắc
Dấu tích cũ thuở khai thiên lập địa đà phân chia nẻo chính với đường tà
Đã mờ phai trời đất cách ngăn rồi, nhắc chi nữa chuyện xưa tre trăm mắc!
Thân dẫu chết vẫn còn nguyên cội rễ, trải phong sương làm chứng tích với thời gian
Gốc dù lay nào dễ bới đào lên, bám chặt đất cho lũy thành thêm rắn chắc.
Nay chấp bút phúng trào câu phú lục, tả cây tre đời xửa với đời nay
Chữ đắc tâm ghi chép vội mấy dòng, biết đâu được đời sau còn kẻ nhắc!
DIỆP THẾ THOẠI
Được đăng bởi thethoai vào lúc 05:33
0 nhận xét:
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét